Subscribe:

Oct 10, 2011

Hồi ức


Bài thơ là tiếng lòng của người con đau khổ trước cảnh chia ly của cha mẹ. Ai cũng biết rằng gia đình là nền tảng của xã hội, của cuộc sống nhưng mấy ai giữ dìn và vun đắp cho nó được tốt tươi. Các bậc làm cha mẹ hãy đọc bài thơ này và cùng suy ngẫm.

Không thể nào con quên được ngày xưa
Cha ngồi quạt để mẹ ru con ngủ
Cánh võng chao đổ mùa hè ra cửa
Tiếng đàn ve đệm nhạc khúc ầu… ơ…

Con giữ gìn vị ngọt tuổi ấu thơ
Như viên kẹo ngậm cả đời không hết
Có ai dạy đâu mà con biết
Sẽ chẳng còn gì khi cha mẹ xa nhau

Rồi một ngày, con không hiểu vì đâu
Nước mắt chảy lặng thầm về hai phía
Long Quân, Âu Cơ lên rừng, xuống bể
Để đàn con ngơ ngác giữa mẹ cha!

Con muốn ngã vào hai cánh tay cha
Con muốn uống cả đôi dòng sữa mẹ
Tình cảm ấy chẳng thể nào chia sẻ
Như cánh võng đưa không chỉ một đầu dây.

Con lớn lên, thiếu thốn một vòng tay
Như dòng sông cả hai bờ đều lở
Mặt nước rộng, đời mênh mông nỗi sợ
Một cánh bèo níu kéo tuổi thơ xa.

Con lớn lên ai cũng bảo giống cha
Người yêu con thì lại hiền như mẹ
Con chỉ sợ có một ngày như thế
Phải lau giùm nước mắt trẻ chia hai…

Con đã đi qua những tháng năm dài
Chân không thể bước ra ngoài nỗi nhớ
Tuổi ấu thơ vẫn từng ngày nhắc nhở
Có một thời…
Cha mẹ đã…
Yêu nhau…

(28-4-1996)
Tác giả : Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ khác của Nguyễn Trung Kiên : Đôi dép

No comments:

Post a Comment

Cám ơn bạn đã ghé thăm trang blog của tôi, hãy để lại một vài nhận xét hoặc cảm nhận của bạn về bài viết vào ô bên dưới nhé.