Subscribe:

Aug 10, 2011

Chó sói và chó nhà

Hôm nay thế nào lại tìm lại được cuốn truyện thơ ngụ ngôn La Fontaine mua được ở tiệm sách cũ bị thất lạc bấy lâu, thật mừng hết biết. Những câu chuyện ngụ ngôn của La fontaine thật giản dị, dễ hiểu mà vô cùng sâu sắc. Nó không chỉ là những câu chuyện dễ hiểu được dùng để dạy cho thiếu nhi mà đối với người lớn cũng rất đáng để đọc.
Những câu chuyện nổi tiếng của ông mà chúng ta từng biết đến và đã được đưa vào sách giáo khoa để giảng dạy như : thỏ và rùa, lão nông và các con, ve và kiến... Hôm nay tôi xin giới thiệu với các bạn một câu chuyện nữa của ông cũng rất thú vị.

Chó sói và chó nhà
Da bọc xương , Sói kia xơ xác
Bởi chó nhà canh gác ngày đêm
Gặp chú chó gộc đáng thèm
Béo tròn ,láng lẫy mà xem lạc đường
Sói định thộp xé toang tại trận ,
Lại e không đồng lạng đồng cân .
Chó nhà đâu kém vóc lưng ,
Thừa hơi kháng cự , khó chừng ăn thua !
Sói đành phải lân la xử nhũn ,
Gạ chuyện nhau ,tán tụng hết lời ,
Khen sao béo tốt tuyệt vời ,
Chó rằng : " Muốn béo như tôi tùy ngài .
Ưng sướng , hãy bỏ nơi rừng rú ,
Họ nhà ngài trong đó xác xơ ,
Thân tàn ma dại vật vờ
Đói meo , kiếp ấy chỉ chờ nhăn răng !
Sống bấp bênh , miếng ăn miếng tội ,
Kiếm cái nhai đầu mũi đao gươm
Sao bằng có sẵn thịt cơm ?
Theo tôi , đời sống sẽ tươm hơn nhiều !"

Sói hỏi :"Phải làm điều chi nhỉ ?"
Chó rằng : "Ồ việc nhẹ như không :
Đuổi phường bị gậy xin rong
Hằng ngày nịnh chủ , chiều lòng gia đinh .
Và chỉ bấy công lênh cũng đủ
Hưởng món thừa trăm thứ ngọt ngon ,
Xương chim béo , xương gà non ...
Chủ còn ve vuốt sớm hôm ân cần ."
Sói nghe thấy sướng rơn cái dạ
Lòng mừng thầm , lệ đã rưng rưng .
Bước đi theo chó nửa đường
Chợt nhìn cổ chó một vùng trụi lông .
Hỏi :"Gì thế ?"
Đáp :"Không gì cả !"
Sói hỏi thêm :"Quái lạ ! Không gì ?"
Chó rằng :"Không đáng kể chi !"
Sói còn hỏi lại hỏi đi :"Không à ?"
Chó đành nói :"Ối dà! có lẽ "
Vòng buộc tôi đã để vết hằn
Khiến anh lưu ý đấy chăng ?"
Sói nghe chó nói , hỏi gằn :"Buộc ư?
Vậy anh chẳng được như ý muốn
Chạy tự do hôm sớm đấy à ?"
Chó rằng "Thỉnh thoảng thôi mà !
Thế nhưng cái ấy , ối chà , cần  chi !"
- Cần lắm chứ ! Còn gì hơn nữa ?
Còn cần hơn cả bữa cao lương !
Tự do ta quý hơn vàng ,
Chẳng thèm đổi lấy bữa sang nhà người !
Sói ta vừa nói dứt lời
Ba chân bốn cẳng một hơi ... chạy dài ...
     

NGUYỄN ĐÌNH dịch

Ngụ Ngôn La Fontaine - NXB Văn Học Hà Nội 1985

 Còn đây là một bản dịch khác nữa cũng rất hay mà mình tìm thấy trên vnthuquan.net

Tự Do 


Một con Sói nghe mình kiệt sức,
Ốm tong teo, khí lực kém suy,
Ðói khát, tình trạng hiểm nguy,
Ít khi tìm được thức gì để ăn!
Nó bạo gan đến gần biệt thự,
Ðể kiếm chác, gặp trự Chó nhà,
Oai vệ, mập mạp, nõn nà,
Sói thấy khiếp sợ, khó mà tranh đua.
Biết thua trước, Sói bèn đổi giọng,
Ðến kề bên, trân trọng chào mừng:
“Khen anh cường-tráng, thanh xuân,
Sức khoẻ phong phú, trông chừng bắt ham!”
Chó vui vẻ ân cần đáp lễ,
“Phong độ ấy rất dễ tạo ra,
Chỉ cần ngoan ngoãn, hiền hoà,
Chủ nhà thương mến, thế là ấm no.
Tùy nơi anh, muốn cho sung sướng,
Giống như tôi, thụ hưởng mọi bề,
Hãy lìa rừng thẳm, sơn khê,
Sống cạnh thành thị, hướng về văn-minh.”
Tôi thương hại những loài sơn dã,
Sống quạnh hiu, vất vã kiếm ăn.
Suốt ngày mãi chạy lăng xăng,
Nhưng vẫn chịu đói, khó khăn đủ điều.
Sánh với tôi, thức ăn dư giả,
Sống đế vương, đủ cả thuốc men.
Bổ gân, bổ cốt, lắm pen
Bệnh có bác-sĩ, vì quen sang giàu.”
Sói nghe qua, lòng mừng khấp khởi,
Quyết từ đây đổi mới , lên hương.
Tạ ơn Chó đã chỉ đường,
Vứt bỏ đói khó, hướng về ấm no.

Chó dẫn Sói về trình với chủ,
Ði cạnh nhau, bạn cũ chẳng bằng.
Bất ngờ, Sói thấy những lằn
Trầy trên cổ có, da nhăn ửng hồng.

Nó ngạc nhiên, hỏi ngay với Chó: 

   
 
“Vết gì đượm màu đỏ cổ anh?”
Chó đáp: “Ðừng hỏi quẩn quanh
Những điều nhỏ nhặt dễ sanh ưu phiền”.
Chó muốn dấu, Sói càng muốn biết,
“Này anh hãy nói thiệt tôi nghe.
Việc nhỏ sao lại dấu che?
Ðã là huynh đệ, còn dè dặt sao?”
Chó gượng cười, thì thầm thú thật:
“Tại cái vòng làm chật cổ tôi,
Mỗi khi di chuyển nằm ngồi,
Khiến lông rơi rụng, để lồi thịt ra”.
Sói bèn hỏi: “Ai gây điều ấy?”
-“Chính ông chủ, khi thấy tôi cần
Thừa hành phận sự chỗ gần,
Thay vì rong chạy bất thần nơi xa”
Sói kinh ngạc: “Vậy anh không có
Trọn tự do đi đó đi đây?”
-“Có chứ, trong những phút giây
Không đeo vòng cổ, phây phây nô đùa.”
Chó hỏi tiếp: “Có gì quan trọng?”
Sói đáp lại: “Thất vọng biết bao!
Tự do: của quý tối cao,
Thà cam đói khát hơn lao vào tù.
Vậy tôi xin giã từ anh bạn,
Quay trở về suối cạn, rừng khô,
Còn hơn sang trọng nhấp nhô,
Cổ bị dây cột, tựa hồ tội nhân!” 

Dịch giả:Ông Bà Chung Hữu Thế (Montreal)

No comments:

Post a Comment

Cám ơn bạn đã ghé thăm trang blog của tôi, hãy để lại một vài nhận xét hoặc cảm nhận của bạn về bài viết vào ô bên dưới nhé.