Subscribe:

Aug 9, 2011

Bốn sáng say (thơ nhại) *

Nguyễn Trọng Tạo: Tôi rất thích bài thơ BỐN ĐÊM SAY (dân ca Mỹ do Thái Bá Tân dịch), đấy là một bài thơ trào lộng vô cùng thông minh hóm hỉnh. Sáng nay nhận được bài thơ nhại bài thơ đó của một tác giả ký tên NLG khiến tôi hết sức bất ngờ về sự xoay chuyển chủ đề của tác giả này. Vậy đưa lên để mọi người cùng chia sẻ.

BỐN SÁNG SAY!

1.

Một sáng nọ tôi đi dạo muộn
Say say say say thật là say
Tôi thấy người đâu, người đâu đông thế
Nơi tôi, đi dạo hàng ngày

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
- Bà ơi, bà nói tôi hay
Người ở đâu, người đâu đi dạo
Nơi tôi đi dạo hàng ngày

- Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy
Say say say say quá mất rồi
Người yêu nước rủ nhau “tụ tập”
Phản đối tay “nước lạ” cao bồi

- Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm
Có thể nhiều hơn cơ
Người yêu nước biểu tình bị gọi là “rủ nhau tụ tâp”
Quả tôi chưa thấy bao giờ!!!

2.
Sáng thứ hai tôi đi dạo muộn
Say say say say thật là say
Tôi thấy trời ơi thấy toàn “người lạ”
Ngập nơi tôi dạo hàng ngày

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
- Bà ơi, bà nói tôi hay
“Người lạ” ở đâu, ở đâu đông thế
Nơi tôi đi dạo hàng ngày

Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy
Say say say say quá là say
Người nhà nước đến bắt người yêu nước
Để tâng công với “quan thày”

Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm
Có thể nhiều hơn cơ
Người nhà nước lại bắt người yêu nước
Quả tôi chưa thấy bao giờ!!!

3.

Sáng thứ ba tôi đi dạo muộn
Say say say say thật là say
Tôi thấy một người bị khiêng như khiêng lợn
Hình như có tiếng gót giày

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
- Bà ơi, bà nói tôi hay
Họ ở đâu, ở đâu mà ác thế
Đánh người không chút ghê tay

Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy
Say say say say quá là say
Người nhà nước đánh người yêu nước
Hình như ba bốn gót giày

Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm
Có thể nhiều hơn cơ
Người nhà nước đạp vào mặt người yêu nước
Quả tôi chưa thấy bao giờ!!!

4.

Sáng thứ tư tôi đi dạo muộn
Say say say say thật là say
Tôi thấy Bờ Hồ chìm trong biểu ngữ
Những bàn tay nắm trong tay

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
- Bà ơi, bà nói tôi hay
Cái cô nữ sinh, cô nữ sinh xinh đẹp
Áo dài theo gió nhẹ bay…?

Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy
Say say say, say cứ triền miên
Em gái nhỏ tên là Kim Tiến
Thù nhà, nợ nước không quên

Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm
Có thể nhiều hơn cơ
Gác lại thù riêng để lo giữ nước
Quả tôi chưa thấy bao giờ!!!

NLG
(Nhại theo Bốn đêm say – Dân ca Mỹ)

BỐN ĐÊM SAY

I
Một tối nọ tôi về nhà muộn-
Say, say, say thật là say -
Và thấy có ngựa ai đang đứng
Nơi tôi cột ngựa hàng ngày.

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
“Bà ơi, bà nói tôi hay.
Ngựa của ai, ngựa ai đứng đấy,
Nơi tôi cột ngựa hàng ngày?”

“Này ông ngốc, ông mù không thấy,
Ông say, say quá mất rồi.
Đó chẳng qua là con bò sữa
Bà già vừa mới cho tôi.”

Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm,
Có thể còn nhiều hơn cơ,
Nhưng bò sữa có yên cương, hàm thiếc
Quả tôi chưa thấy bao giờ.

II
Tối thứ hai tôi về nhà muộn -
Say, say, say thật là say -
Và thấy mũ ai treo trước cửa,
Nơi tôi treo mũ hàng ngày.

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
“Bà ơi, bà nói tôi hay:
Mũ ai đấy, đang treo trước cửa,
Nơi tôi treo mũ hàng ngày?”

“Này ông ngốc, ông mù không thấy,
Ông say, say quá mất rồi,
Đó chẳng qua là cái xô đựng nước.
Bà già vừa mới cho tôi.”

Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm,
Có thể còn nhiều hơn cơ,
Nhưng xô nước hai bên hông có lỗ
Quả tôi chưa thấy bao giờ

III
Tối thứ ba tôi về nhà muộn -
Say, say, say thật là say -
Thấy quần ai đang vắt trên lưng ghế,
Nơi tôi vẫn vắt hàng ngày.

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
“Bà ơi, bà nói tôi hay,
Quần của ai vắt trên lưng ghế,
Nơi tôi vẫn vắt hàng này?”

“Này ông ngốc, ông mù không thấy,
Ông say say quá mất rồi,
Đó chẳng qua mớ giẻ lau bát đĩa
Bà già vừa mới cho tôi.”

Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm,
Có thể còn nhiều hơn cơ,
Nhưng giẻ rách có thắt lưng, dây khóa
Quả tôi chưa thấy bao giờ.

IV
Tối thứ tư tôi về nhà muộn -
Say, say say thật là say -
Và thấy có đầu ai trên gối,
Nơi tôi vẫn gối hàng ngày.

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
“Bà ơi, bà nói tôi hay:
Đầu ai đấy, đang kê trên gối,
Nơi tôi vẫn gối hàng ngày?”

“Này ông ngốc, ông mù không thấy,
Ông say, say quá mất rồi,
Đó chẳng qua chỉ là bắp cải.
Bà già vừa mới cho tôi.”

Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm,
Có thể còn nhiều hơn cơ,
Nhưng bắp cải có râu, ria mép,
Quả tôi chưa thấy bao giờ.

Thái Bá Tân dịch (khi còn là sinh viên ở Moscow)


(*) : Cảm tác theo 04 buổi tuần hành yêu nước của người dân Hà Nội phản đối Trung Quốc.

No comments:

Post a Comment

Cám ơn bạn đã ghé thăm trang blog của tôi, hãy để lại một vài nhận xét hoặc cảm nhận của bạn về bài viết vào ô bên dưới nhé.