Subscribe:

Aug 24, 2011

Nhất định thắng - Trần Dần

Bài thơ rất hay và đầy tranh cãi của nhà thơ, nhà văn tài hoa Trần Dần. Tác phẩm của ông một thời đã được liệt vào danh sách những tác phẩm phản động và chỉ mới được người ta thừa nhận thời gian gần đây. Tuy nhiên ngay cả khi khi tập thơ của ông được xuất bản nó cũng phải chịu nhiều sóng gió. Ông là một tác gia sáng tác khá nhiều và những tác phẩm của ông đã gây tiếng vang lớn thậm chí là chấn động trong đời sống văn học, chính trị lúc bấy giờ. Cuộc đời của ông trải qua nhiều chông gai, tù tội cũng vì những đứa con tinh thần của mình và những cống hiến của mình cho nền văn học nước nhà.
Những tác phẩm tiêu biểu của ông như Trần Dần - Thơ (2008 - Giải Thành tựu trọn đời của Hội Nhà văn Hà Nội), Những ngã tư và những cột đèn (Tiểu thuyết - 1964, xuất bản năm 2011)... Điều đáng tiếc là hai đứa con tinh thần ưu tú này của ông được xuất bản sau khi ông đã qua đời. Và tôi chắc rằng người ta sẽ còn phải nói nhiều về ông và những tác phẩm của ông sau này nữa. Người đời sẽ còn phải nhắc mãi đến hai câu thơ chấn động dư luận của ông "Tôi bước đi không thấy phố, không thấy nhà. Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ".

NHẤT ĐỊNH THẮNG

Tôi ở phố Sinh Từ
Hai người
Một gian nhà chật,
Rất yêu nhau sao cuộc sống không vui ?
Tổ quốc hôm nay
--------------------tuy gọi sống hòa bình
Nhưng mới chỉ là trang thứ nhất
Chúng ta còn muôn việc rối tinh...
Chúng ta
Ngày làm việc, đêm thì lo đẫy giấc
Vợ con đau thì rối ruột thuốc men
Khi mảng vui - khi chợt nhớ chợt quên
Trăm cái bận hàng ngày nhay nhắt.
Chúng ta vẫn làm ăn chiu chắt.
Ta biết đâu bên Mỹ miếc tít mù
Chúng còn đương bày kế hại đời ta ?
Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc
Đất hôm nay tầm tã mưa phùn
Bỗng nhói ngang lưng
------------------------máu rỏ xuống bùn
Lưng tôi có tên nào chém trộm ?
A ! Cái lưỡi dao cùn !
Không đứt được mà đau !
Chúng định chém tôi làm hai mảnh
Ôi cả nước ! Nếu mà lưng tê lạnh
Hãy nhìn xem: có phi vết dao ?
Không đứt được mà đau !
Lưng Tổ Quốc hôm nay rớm máu
Tôi đã sống rã rời cân não
Quãng thời gian nhưng nhức chuyện đi Nam
Những cơn mưa rơi mãi tối xầm
Họ lếch thếch ôm nhau đi từng mảng
Tôi đã trở nên người ôm giận
Tôi đem thân làm ụ cản đường đi
- Dừng lại !
-------------Đi đâu ?
-----------------------Làm gì ?
Họ kêu những thiếu tiền, thiếu gạo
Thiếu cha, thiếu Chúa, thiếu vân vân
Có cả anh nam chị nữ kêu buồn
- Ở đây
--------- Khát gió, thèm mây...
----------------------Ô hay !
Trời của chúng ta gặp ngày mây rủ ?
Nhưng trời ta sao bỏ nó mà đi ?
Sau đám mây kia
------------------- Là cả miền Nam
Sao nỡ tưởng non bồng của Mỹ !
Tôi muốn khóc giữ từng em bé
- Bỏ tôi ư ? - Từng vạt áo - gót chân
Tôi muốn kêu lên - những tiếng cộc cằn...
- Không ! Hãy ở lại !
Mảnh đất ta hôm nay dù tối
Cũng còn hơn
--------------- Non bồng Mỹ
-------------------------- Triệu lần...
Mảnh đất dễ mà quên ?
-----------------------Hỡi bạn đi Nam
Thiếu gì ư sao chẳng nói thật thà ?
Chỉ là:
------------- - Thiếu quả tim bộ óc !
Những lời nói sắp thành nói cục
Nhưng bỗng dưng tôi chỉ khóc mà thôi
Tôi nức nở giữa trời mưa bão.
Họ vẫn ra đi.
--------------- Nhưng sao bước rã rời ?
Sao họ khóc ?
----------------Họ có gì thất vọng ?
Đất níu chân đi,
----------------Gió cản áo quay về
Xa đất Bắc tưởng như rời cõi sống.
Tưởng như đây là phút cuối cùng
Trăng trối lại : - Mỗi lùm cây - Hốc đá
--------------- Mỗi căn vườn - gốc vả - cây sung
Không nói được, chỉ còn nức nở
Trắng con ngươi nhìn lại đất trời
Nhìn cơn nắng lụi, nhìn hạt mưa sa
Nhìn con đường cũ, nhìn ngôi sao mờ
Ôi đất ấy - quên làm sao được ?
Quên sao nơi ấm lạnh ngọt bùi
Hôm nay đây mưa gió dập vùi
- Mưa đổ mãi lên người xa đất Bắc...
Ai dẫn họ đi ?
-------------- Ai ?
----------------Dẫn đi đâu ? - Mà họ khóc mãi thôi
Trời vẫn quật muôn vàn tảng gió
Bắc Nam ơi, đứt ruột chia đôi
Tôi cúi xuống - Quỳ xin mưa bão
Chớ đổ thêm lên đầu họ
------------------------- - Khổ nhiều rồi !
Họ xấu số - chớ hành thêm họ nữa
Vườn tược hoang sơ - cửa nhà vắng chủ
Miền Nam muôn dặm, non nước buồn thương
Họ đã đi nhưng trút lại tâm hồn
Ơi đất Bắc ! Hãy giữ gìn cho họ !
Tôi ở phố Sinh Từ
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
-------------không thấy phố
---------------------không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
------------------trên màu cờ đỏ
Gặp em trong mưa
Em đi tìm việc
Mỗi ngày đi lại cúi đầu về
- Anh ạ !
------------Họ vẫn bảo chờ...
Tôi không gặng hỏi, nói gì ư ?
Trời mưa, trời mưa
Ba tháng rồi
Em đợi
Sống bằng tương lai
Ngày và đêm như lũ trẻ mồ côi
Lũ lượt dắt nhau đi buồn bã
Em đi
----------- trong mưa
-------------------cúi đầu
------------------------------nghiêng vai
Người con gái mới mười chín tuổi
Khổ thân em mưa nắng đi về lủi thủi
Bóng chúng
--------------đè lên
----------------------số phận
---------------------------từng người
Em cúi đầu đi mưa rơi
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
-------------không thấy phố
-------------------không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
------------------ trên màu cờ đỏ.
Đất nước khó khăn này
----------------------sao không thấm được vào thơ ?
Những tủ kính tôi dừng chân dán mũi
Các thứ hàng ế ẩm đợi người mua
Nhưng mà sách - hình như khá chạy
À quyển kia của bạn này - bạn ấy
Quyển của tôi tư lự nét đăm đăm
Nó đang mơ : - Nếu thêm cả miền Nam
Số độc giả sẽ tăng dăm bảy triệu
Tôi đã biến thành người định kiến
Tôi ước ao tất cả mọi người ta
Đòi thống nhất phải đòi từ việc nhỏ
- Từ cái ăn
-------------cái ngủ
-------------------- chuyện riêng tư
- Từ suy nghĩ
------------------nựng con
------------------------và tán vợ.
Trời mưa mãi lây rây đường phố
Về Bắc Nam tôi chưa viết chút nào
Tôi vẫn quyết Thơ phải khua bão gió
Nhưng hôm nay
----------------- tôi bỗng cúi đầu
Thơ nó đi đâu ?
------------------Sao những vần thơ
Chúng không chuyển, không xoay trời đất ?
Sao chúng không chắp được cõi bờ ?
Non nước sụt sùi mưa
Tôi muốn bỏ thơ
------------------làm việc khác
Nhưng hôm nay tôi mê mải giữa trời mưa
Chút tài mọn
----------------tôi làm thơ chính trị.
Tôi bước đi
-------------không thấy phố
------------------ không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
------------------ trên màu cờ đỏ.
Em ơi ! - Ta ở phố Sinh Từ
Em đương có chuyện gì vui hử ?
À cái tin trên báo - ừ em ạ
Chúng đang phải dậm chân đấm ngực !
Vượt qua đầu chúng nó,
---------------------------mọi thứ hàng
Những tấn gạo vẫn vượt đi
Những tấn thư, tài liệu
Vẫn xéo qua đầu chúng, giới danh gì ?
Ý muốn dân ta
----------------- là lực sĩ khổng lồ
Đè cổ chúng mà xóa nhòa giới tuyến
Dân ta muốn trời kia cũng chuyển
Nhưng
Trời mưa to lụt cả gian nhà :
Em tất tả che mưa cản gió
Con chó mực nghe mưa là rú
Tiếng nó lâu nay như khản em à
Thương nó nhỉ - Nó gầy - Lông xấu quá
Nó thiếu ăn - Hay là giết đi ư ?
Nó đỡ khổ - Cả em đỡ khổ.
Em thương nó - Ừ thôi chuyện đó
Nhưng hôm nay em mới nghĩ ra
Anh đã biến thành người định kiến
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
-------------không thấy phố
------------------không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
------------------trên màu cờ đỏ.
Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc
Tai bỗng nghe những tiếng thì thầm
Tiếng người nói xen tiếng đời ầm ã
- Chúng phá hiệp thương
- Liệu có hiệp thương
- Liệu có tuyển cử
- Liệu tổng hay chẳng tổng ?
- Liệu đúng kì hay chậm vài năm ?
Những câu hỏi đi giữa đời lỏng chỏng.
Ôi xưa nay Người vẫn thiếu tin Người
Người vẫn thường kinh hoảng trước Tương lai
Người quên mất Mỹ là sư tử giấy.
Người vẫn vội - Người chưa kiên nhẫn mấy
Gan người ta chưa phải đúng công nông
Người chửa có dạ lim trí sắt
Người mở to đôi mắt mà trông !
A tiếng kèn vang
------------------quân đội anh hùng
Biển súng
------------rừng lê
------------------bạt ngàn con mắt
Quân ta đi tập trận về qua
Bóng cờ bay đỏ phố đỏ nhà...
Lá cờ ấy lá cờ bách thắng
Đoàn quân kia muôn trận chẳng sờn gan
Bao tháng năm đói rét nhọc nhằn
Từ đất dấy lên
--------------- là quân vô sản
Mỗi bước đi lại một bước trưởng thành
Thắng được chiến tranh
-------------------------giữ được hòa bình
Giặc cũ chết - Lại lo giặc mới
Đoàn quân ấy kẻ thù sợ hãi
Chưa bao giờ làm mất bụng dân yêu
Dân ta ơi ! chiêm nghiệm đã nhiều
Ai có Lý ? Và ai có Lực ?
Tôi biết rõ đoàn quân sung sức ấy
Biết nhân dân
----------------Biết Tổ Quốc Việt Nam này
Những con người từ ức triệu năm nay
----------------Không biết nhục
------------------ Không biết thua
----------------Không biết sợ !
Hôm nay
Cả nước chỉ có một lời hô
-------------------THỐNG NHẤT
Chúng ta tin khẩu hiệu ta đòi
- Giả miền Nam !
---------------Tôi ngửa mặt lên trời
Kêu một tiếng - Bỗng máu trời rơi xuống
Vài ba tia máu đỏ rớt vào tôi
Dân ta ơi !
Những tiếng ta hô
Có sức đâm trời chảy máu.
Không địch nào cưỡng nổi ý ta
Chúng ta đi - Như quả đất khổng lồ
Hiền hậu lắm - Nhưng mà đi quả quyết...
Hôm nay
Những vần thơ tôi viết
Đã giống lưỡi lê : Đâm
--------------Giống viên đạn: Xé
--------------Giống bão mưa: Gào
--------------Giống tình yêu: Thắm
Tôi thường tin ở cuộc đấu tranh đây
Cả nước đã bầu tôi toàn phiếu
Tôi là người vô địch của lòng tin
Sao bỗng hôm nay,
-------------------tôi cúi mặt trước đèn ?
Gian nhà vắng chuột đêm nó rúc.
Biết bao nhiêu lo lắng hiện hình ra.
Hừ ! Chúng đã biến thành tảng đá
-------------------------------------chặn đường ta !
Em ơi thế ra
Người tin tưởng nhất như anh
--------------------------------vẫn có phút giây ngờ vực
Ai có lý ? Và ai có lực ?
Ai người tin ? Ai kẻ ngã lòng tin ?
Em ơi
Cuộc đấu tranh đây
----------------------Cả nước
--------------------------------Cả hoàn cầu
Cả mỗi người đêm ngủ vẫn lo âu
Có lẫn máu, có xót thương lao lực
Anh gạch xóa trang thơ hằn nét mực
Bỗng mặt anh nhìn thấy ! lạ lùng thay !
Tảng đá chặn đường này !
Muôn triệu con người
-----------------------Muôn triệu bàn tay
Bật cả máu ẩy đá lăn xuống vực !
Anh đã nghĩ: Không có đường nào khác
Đem ngã lòng ra
------------------ Mà thống nhất Bắc Nam ư ?
Không không !
Đem sức gân ra !
Em ơi em !
Cái này đỏ lắm, gọi là TIM
Anh dành cho cuộc đấu tranh giành Thống Nhất

Trần Dần  - Sáng tác năm 1955

Aug 20, 2011

Bài thơ Nhớ của Nguyễn Đình Thi

Nói đến nhà thơ Nguyễn Đình Thi chúng ta sẽ nhớ ngay đến bài thơ rất nổi tiếng của ông, bài thơ Đất Nước mà chúng ta đã được học trong chương trình sách giáo khoa phổ thông. Hai câu thơ rất nổi tiếng trong bài đất nước mà được nhiều người ưa trích dẫn là : "Người ra đi đầu không ngoảnh lại, sau lưng thềm lá vẫn rơi đầy". Đây cũng là một bài thơ của Nguyện Đình Thi mà tôi rất thích tuy nhiên chúng ta sẽ quay lại với bài thơ Đất Nước sau. Hôm nay tôi xin giới thiệu với các bạn một bài thơ khác cũng rất nổi tiếng của Nguyễn Đình Thi mà theo cảm nhận của tôi nó hay không kém gì bài thơ Đất Nước của ông.

Nhớ

Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh
Soi sáng đường chiến sỹ giữa đèo mây
Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh
Sưởi ấm lòng chiến sỹ giữa ngàn cây

Anh yêu em như anh yêu đất nước
Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần
Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước
Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn

Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt
Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời
Ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực
Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người

Bài thơ cũng đã được nhạc sỹ Hoàng Vân, một nhạc sỹ tài ba của nền âm nhạc Việt Nam với những tác phẩm để đời như : Bài ca xây dựng, Tôi là người thợ mỏ, hát về cây lúa hôm nay, Quảng Bình quê ta ơi... phổ nhạc. Mời các bạn cùng lắng nghe.

Bài hát : Nhớ
Nhạc sỹ : Hoàng Vân
Thơ : Nguyễn Đình Thi
Ca sỹ thể hiện :  NSND Quý Dương


Aug 18, 2011

Điệu ví dặm là em

Một tác phẩm mới của nhạc sỹ, nghệ sỹ ưu tú Quốc Nam một người con ưu tú của xứ nghệ quê mình. Nghe bài hát này và bài hát Khúc Hát Sông Quê của nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo khiến mình thấy nhớ quê da diết.

Bài hát : Điệu Ví Dặm Là Em
Nhạc sỹ : Quốc Nam
Ca sỹ thể hiện : Tố Nga (Nghe bài hát thì mình đoán như vậy còn chính xác thì mình không rõ lắm)


Mình vừa giới thiệu bàn hát này thì vừa qua trong chương trình Văn Hóa Văn Nghệ của đài VTV Đà Nẵng cũng giới thiệu khá chi tiết về bài hát đặc sắc này và có cả clips do ca sỹ Thanh Nguyên trình bày cũng khá hay, mời bạn nghe thêm.

Bài hát : Điệu ví đặm là em
Nhạc sỹ : Quốc Nam
Ca sỹ thể hiện : Thanh Nguyên
Chương trình Văn Hóa Văn Nghệ của đài VTV Đà Nẵng giới thiệu

 

Lời bàn hát :
Điệu Ví Dặm Là Em

I.Rồi một chiều chợt nhớ Quê hương
Nghe Em hát dân ca Xứ Nghệ
Câu hát ru như một thời thuở bé
Đưa ta về bến bãi tuổi thơ xưa
Điệu ví Quê hương giữa bộn bề bận rộn
Đất Quê mình còn nghèo lắm người ơi
Sao Điệu ví cứ nghĩa tình đến thế
Nao nao lòng … đứa con ở nơi xa.

Mời Anh về Hà Tĩnh
Ơi khúc hát Sông quê
Ai đi xa mô đó…
Nghe thân thương như dòng sông thuở nhỏ
Ai lạ ai quen sao nỡ không về…

Em cứ đùa Anh “nỏ cho” và “nỏ lấy”
Sao mềm lòng ngồi hát để Anh nghe
Khúc Dân ca có từ trong máu thịt
Không thể dối lòng…làm sống dậy một hồn Quê
Tôi viết tặng Em bài ca lần đầu gặp gỡ…
Bởi chia xa không nói được nên lời
Nhưng Điệu ví theo Anh về mãi mãi
Anh cứ mơ hoài Điệu ví dặm là Em.


II.Mời Anh về Hà Tĩnh
Ơi khúc hát Sông quê
Ai đi xa mô đó…
Nghe thân thương như dòng sông thuở nhỏ
Ai lạ ai quen sao nỡ không về…

Em cứ đùa Anh “nỏ cho” và “nỏ lấy”
Sao mềm lòng ngồi hát để Anh nghe
Khúc Dân ca có từ trong máu thịt
Không thể dối lòng…làm sống dậy một hồn Quê
Tôi viết tặng Em bài ca lần đầu gặp gỡ…
Bởi chia xa không nói được nên lời
Nhưng Điệu ví theo Anh về mãi mãi
Anh cứ mơ hoài…Điệu ví dặm là Em
Anh cứ mơ hoài ……Điệu ví dặm là Em.

Aug 13, 2011

Nhân tài như lá mùa thu

Hôm nay ngồi trà dư tửu lậu với thằng bạn nối khố, trò chuyện một lúc lại đến vấn đề chính trị chính em. Thấy mình thở dài đánh sượt một cái, thằng bạn nói luôn : thôi mày ạ, nước ta nhân tài như lá mùa thu mày lo cái gì?
Nhân tài như lá mùa thu sao lại không lo mày? tôi nói. Thì nước ta nhân tài nhiều như lá mùa thu thì mày còn lo nỗi gì? Ô chu cha, hóa ra thằng bạn mình lại hiểu câu nói "nhân tài như lá mùa thu" của Nguyễn Trãi trái ngược với mình. Thế là đang vấn đề chính em nhảy sang chuyện văn chương, ngữ nghĩa. Đưa ra nhiều lý giải cho ý kiến của mình nhưng coi bộ lúc chia tay thằng bạn vẫn còn lăn tăn lắm. Về nhà gặp ai mình cũng thử rì sợt xem sao hóa ra là cũng có nhiều người có cùng ý kiến với thằng bạn mình, niềm tin hơi bị lung lay.
Về câu "Tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhân tài như lá mùa thu." của Nguyễn Trãi mời bạn đọc lại đoạn này trong "Bình ngô đại cáo" của ông : 
"...
Ta đây:

Núi Lam sơn dấy nghĩa
Chốn hoang dã nương mình
Ngẫm thù lớn há đội trời chung
Căm giặc nước thề không cùng sống
Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời
Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.
Quên ăn vì giận, sách lược thao suy xét đã tinh,
Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ.
Những trằn trọc trong cơn mộng mị,
Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi
Vừa khi cờ nghĩa dấy lên,
Chính lúc quân thù đang mạnh.

Lại ngặt vì:

Tuấn kiệt như sao buổi sớm,
Nhân tài như lá mùa thu,
Việc bôn tẩu thiếu kẻ đở đần,
Nơi duy ác hiếm người bàn bạc,
Tấm lòng cứu nước, vẫn đăm đăm muốn tiến về Đông,
Cỗ xe cầu hiền, thường chăm chắm còn dành phía tả.
..." 
- trích Bình Ngô Đạo Cáo - NT

Đọc đoạn thơ trên rõ ràng chúng ta thấy ngay ý Nguyễn Trãi muốn than rằng trong cảnh chiến tranh loạn lạc mà nhân tài, tuấn kiệt thì đi đâu hết. Tựa như sao buổi sớm lặn hết rồi, như lá mùa thu rơi rụng đâu mất. Nhân tài thời này sao hiếm lắm thay.

Ý thơ trên của Nguyễn Trãi có lẽ cũng bắt nguồn từ hai câu thơ đường sau : 

Sớm đến muôn sao cùng trốn chạy
Thu về muôn lá rụng tàn phai.

 Bên cạnh việc hiểu sai ý thơ trên của Nguyễn Trãi mình còn thấy có một số người hiểu câu "Tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhân tài như lá mùa thu" như sau : 
Sao buổi tối thì sao nào chả sáng và có hằng hà sa số vì sao trên bầu trời nhưng chỉ đến sáng thì những vì sao sáng nhất, tinh tú nhất thì vẫn còn tỏ ấy chính là TUẤN KIỆT. Mùa thu thì lá rụng là lẽ thường tình,âu cũng là quy luật của thiên nhiên mà những lá yếu thì càng rụng sớm, chỉ còn những chiếc lá mạnh mẽ mới trụ lại được trên cây ấy là NHÂN TÀI. Cách hiểu này tuy rằng không đúng với ý thơ của Nguyễn Trãi nhưng mình lại thấy cũng rất hợp lý và đồng tình. Với một câu nói nếu đặt ở những hoàn cảnh khác nhau, trong những tình huống và ngữ cảnh khác nhau thì ý nghĩa sẽ hoàn toàn khác. Vậy chăng chúng ta cũng nên đón nhận cái ngữ nghĩa mới ấy với một tinh thần cầu thị miễn là nó hợp lý hợp tình. Tuy nhiên với ý nghĩa trái ngược của thằng bạn mình thì rõ ràng là mình không thể đồng ý được, đấy là ý kiến cá nhân của mình còn các bạn thì sao?

Câu chuyện về những chú ếch


Ngày xưa, có một nhóm ếch… có ý định chạy đua. Chúng muốn đua cùng trèo lên một đỉnh tháp rất cao. Có rất nhiều khán giả đến xem để thưởng thức cuộc đua và đồng thời cổ vũ những chú ếch…
Nhưng… không  ai trong số khán giả tin rằng trong số các chú ếch sẽ có con trèo lên đỉnh tháp. Họ lắc đầu và nói rằng: Ôi, khó khăn quá!!! Không bao giờ các chú ếch có thể làm được! Hoặc: Không thể làm được vì tháp cao quá! Các chú ếch bắt đầu thấy mệt mỏi và bỏ cuộc… trừ một chú cứ kiên trì, cần mẫn leo cao dần, cao dần… Các khán giả hét lên:
“ Việc đó quá khó khăn, sẽ không có con nào có thể trèo cao vậy!”
Lần lượt từng chú bỏ cuộc và quay đầu tuột xuống… Chỉ riêng duy nhất một con vẫn kiên trì tiếp tục hoàn toàn nó không có ý định bỏ cuộc!
Cuối cùng tất cả đã bỏ cuộc chỉ trừ một chú với khát vọng to lớn của mình đã trèo lên được đến đỉnh tháp!
Các chú ếch còn lại và các khán giả vẫn rất muốn biết, bằng cách nào mà chú ếch này lại làm được việc mà tất cả những bạn bè và người khác cho là KHÔNG THỂ.

Aug 10, 2011

Chó sói và chó nhà

Hôm nay thế nào lại tìm lại được cuốn truyện thơ ngụ ngôn La Fontaine mua được ở tiệm sách cũ bị thất lạc bấy lâu, thật mừng hết biết. Những câu chuyện ngụ ngôn của La fontaine thật giản dị, dễ hiểu mà vô cùng sâu sắc. Nó không chỉ là những câu chuyện dễ hiểu được dùng để dạy cho thiếu nhi mà đối với người lớn cũng rất đáng để đọc.
Những câu chuyện nổi tiếng của ông mà chúng ta từng biết đến và đã được đưa vào sách giáo khoa để giảng dạy như : thỏ và rùa, lão nông và các con, ve và kiến... Hôm nay tôi xin giới thiệu với các bạn một câu chuyện nữa của ông cũng rất thú vị.

Chó sói và chó nhà
Da bọc xương , Sói kia xơ xác
Bởi chó nhà canh gác ngày đêm
Gặp chú chó gộc đáng thèm
Béo tròn ,láng lẫy mà xem lạc đường
Sói định thộp xé toang tại trận ,
Lại e không đồng lạng đồng cân .
Chó nhà đâu kém vóc lưng ,
Thừa hơi kháng cự , khó chừng ăn thua !
Sói đành phải lân la xử nhũn ,
Gạ chuyện nhau ,tán tụng hết lời ,
Khen sao béo tốt tuyệt vời ,
Chó rằng : " Muốn béo như tôi tùy ngài .
Ưng sướng , hãy bỏ nơi rừng rú ,
Họ nhà ngài trong đó xác xơ ,
Thân tàn ma dại vật vờ
Đói meo , kiếp ấy chỉ chờ nhăn răng !
Sống bấp bênh , miếng ăn miếng tội ,
Kiếm cái nhai đầu mũi đao gươm
Sao bằng có sẵn thịt cơm ?
Theo tôi , đời sống sẽ tươm hơn nhiều !"

Aug 9, 2011

Bốn sáng say (thơ nhại) *

Nguyễn Trọng Tạo: Tôi rất thích bài thơ BỐN ĐÊM SAY (dân ca Mỹ do Thái Bá Tân dịch), đấy là một bài thơ trào lộng vô cùng thông minh hóm hỉnh. Sáng nay nhận được bài thơ nhại bài thơ đó của một tác giả ký tên NLG khiến tôi hết sức bất ngờ về sự xoay chuyển chủ đề của tác giả này. Vậy đưa lên để mọi người cùng chia sẻ.

BỐN SÁNG SAY!

1.

Một sáng nọ tôi đi dạo muộn
Say say say say thật là say
Tôi thấy người đâu, người đâu đông thế
Nơi tôi, đi dạo hàng ngày

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
- Bà ơi, bà nói tôi hay
Người ở đâu, người đâu đi dạo
Nơi tôi đi dạo hàng ngày

- Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy
Say say say say quá mất rồi
Người yêu nước rủ nhau “tụ tập”
Phản đối tay “nước lạ” cao bồi

- Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm
Có thể nhiều hơn cơ
Người yêu nước biểu tình bị gọi là “rủ nhau tụ tâp”
Quả tôi chưa thấy bao giờ!!!

2.
Sáng thứ hai tôi đi dạo muộn
Say say say say thật là say
Tôi thấy trời ơi thấy toàn “người lạ”
Ngập nơi tôi dạo hàng ngày

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
- Bà ơi, bà nói tôi hay
“Người lạ” ở đâu, ở đâu đông thế
Nơi tôi đi dạo hàng ngày

Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy
Say say say say quá là say
Người nhà nước đến bắt người yêu nước
Để tâng công với “quan thày”

Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm
Có thể nhiều hơn cơ
Người nhà nước lại bắt người yêu nước
Quả tôi chưa thấy bao giờ!!!

3.

Sáng thứ ba tôi đi dạo muộn
Say say say say thật là say
Tôi thấy một người bị khiêng như khiêng lợn
Hình như có tiếng gót giày

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
- Bà ơi, bà nói tôi hay
Họ ở đâu, ở đâu mà ác thế
Đánh người không chút ghê tay

Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy
Say say say say quá là say
Người nhà nước đánh người yêu nước
Hình như ba bốn gót giày

Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm
Có thể nhiều hơn cơ
Người nhà nước đạp vào mặt người yêu nước
Quả tôi chưa thấy bao giờ!!!

4.

Sáng thứ tư tôi đi dạo muộn
Say say say say thật là say
Tôi thấy Bờ Hồ chìm trong biểu ngữ
Những bàn tay nắm trong tay

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
- Bà ơi, bà nói tôi hay
Cái cô nữ sinh, cô nữ sinh xinh đẹp
Áo dài theo gió nhẹ bay…?

Này ông ngốc, ông ngu, ông mù không thấy
Say say say, say cứ triền miên
Em gái nhỏ tên là Kim Tiến
Thù nhà, nợ nước không quên

Thế gian này tôi đã đi ngàn dặm
Có thể nhiều hơn cơ
Gác lại thù riêng để lo giữ nước
Quả tôi chưa thấy bao giờ!!!

NLG
(Nhại theo Bốn đêm say – Dân ca Mỹ)

BỐN ĐÊM SAY

I
Một tối nọ tôi về nhà muộn-
Say, say, say thật là say -
Và thấy có ngựa ai đang đứng
Nơi tôi cột ngựa hàng ngày.

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
“Bà ơi, bà nói tôi hay.
Ngựa của ai, ngựa ai đứng đấy,
Nơi tôi cột ngựa hàng ngày?”

“Này ông ngốc, ông mù không thấy,
Ông say, say quá mất rồi.
Đó chẳng qua là con bò sữa
Bà già vừa mới cho tôi.”

Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm,
Có thể còn nhiều hơn cơ,
Nhưng bò sữa có yên cương, hàm thiếc
Quả tôi chưa thấy bao giờ.

II
Tối thứ hai tôi về nhà muộn -
Say, say, say thật là say -
Và thấy mũ ai treo trước cửa,
Nơi tôi treo mũ hàng ngày.

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
“Bà ơi, bà nói tôi hay:
Mũ ai đấy, đang treo trước cửa,
Nơi tôi treo mũ hàng ngày?”

“Này ông ngốc, ông mù không thấy,
Ông say, say quá mất rồi,
Đó chẳng qua là cái xô đựng nước.
Bà già vừa mới cho tôi.”

Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm,
Có thể còn nhiều hơn cơ,
Nhưng xô nước hai bên hông có lỗ
Quả tôi chưa thấy bao giờ

III
Tối thứ ba tôi về nhà muộn -
Say, say, say thật là say -
Thấy quần ai đang vắt trên lưng ghế,
Nơi tôi vẫn vắt hàng ngày.

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
“Bà ơi, bà nói tôi hay,
Quần của ai vắt trên lưng ghế,
Nơi tôi vẫn vắt hàng này?”

“Này ông ngốc, ông mù không thấy,
Ông say say quá mất rồi,
Đó chẳng qua mớ giẻ lau bát đĩa
Bà già vừa mới cho tôi.”

Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm,
Có thể còn nhiều hơn cơ,
Nhưng giẻ rách có thắt lưng, dây khóa
Quả tôi chưa thấy bao giờ.

IV
Tối thứ tư tôi về nhà muộn -
Say, say say thật là say -
Và thấy có đầu ai trên gối,
Nơi tôi vẫn gối hàng ngày.

Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp:
“Bà ơi, bà nói tôi hay:
Đầu ai đấy, đang kê trên gối,
Nơi tôi vẫn gối hàng ngày?”

“Này ông ngốc, ông mù không thấy,
Ông say, say quá mất rồi,
Đó chẳng qua chỉ là bắp cải.
Bà già vừa mới cho tôi.”

Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm,
Có thể còn nhiều hơn cơ,
Nhưng bắp cải có râu, ria mép,
Quả tôi chưa thấy bao giờ.

Thái Bá Tân dịch (khi còn là sinh viên ở Moscow)


(*) : Cảm tác theo 04 buổi tuần hành yêu nước của người dân Hà Nội phản đối Trung Quốc.

Aug 1, 2011

Đánh võ như chơi game

Mặc dù ít khi nào chơi game nhưng thấy mấy em này biểu diễn thật đẹp quá đi.



Em số 03 biểu diễn những thế võ rất thực dụng và đẹp mắt.

EM ƠI BA LAN - TỐ HỮU

Bài này (và một số bài khác nữa) cóp từ blog cũ qua đây nên các bạn đừng có ngạc nhiên nếu bạn đã từng đọc một bài viết giống như vầy ở đâu đó rồi nhé.

Rừng bạch dương
Hôm nay mình được học tiếng Anh với một cô giáo người Ba Lan. Nhắc đến Ba Lan mình chợt nhớ đến một bài thơ rất nổi tiếng của cố nhà thơ Tố Hữu viết về đất nước Ba Lan tươi đẹp. Bài thơ : Em ơi Ba Lan , mình không nhớ rõ là là học trong sách giáo khoa lớp mấy nữa vì rất lâu rồi nhưng những câu thơ ngọt ngào thì nhớ mãi :

 
“Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn
Anh đi, nghe tiếng người xưa vọng
Một giọng thơ ngâm, một giọng đàn…”

Không biết là nhà thơ Tố Hữu khi viết bài này ông đã từng đến Ba Lan hay chưa nữa nhưng những câu thơ của ông thật mượt mà và đầy màu sắc.
Tuy nhiên thật đáng tiếc là mình không thể dịch sang tiếng Anh được để giới thiệu với cô ấy về bài thơ này. Mình cũng không biết là có bản tiếng Anh hay tiếng Ba Lan nào không nữa nếu có chắc chắn mình sẽ giới thiệu cho cô ấy.( Bạn nào biết thì giới thiệu giúp nhé)

EM ƠI BA LAN

Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn
Anh đi, nghe tiếng người xưa vọng
Một giọng thơ ngâm, một giọng đàn
Có phải Sô-Panh tình chứa chan
Nâng đàn ca Cô gái Ba Lan
Có phải A-đam hồn vĩ đại
Bay trên đầu thế kỷ nhân gian…
Em đi cùng anh lên thành xưa
Vác-xa-va ấm nắng ban trưa
Nét vàng lịch sử vừa tươi lại
Trong cuộc hồi sinh, tạnh gió mưa
Hãy nghe em từng viên đá lát
Những con đường, tiếng hát đau thương
Ba Lan, Ba Lan
Thịt da đã bao lần tan nát
Nước mất, tim về vọng cố hương
Hãy nghe em từng viên ngói đỏ
Những mái nhà phố cũ hồi xuân
Máu đã quyện, em ơi, trong đó
Máu Ba Lan và máu Hồng quân!
Ôi máu đọng mười lăm năm trước
Bốn triệu hồn kêu Nước trong đêm
Em ơi em, làm sao quên được
Ốt-sơ-ven-xim, Ốt-sơ-ven-xim!
Nhớ nghe em, những đôi giày nhỏ
Tưởng còn đi chập chững chân son
Những mái tóc vàng tơ đóng bó
Dệt thành chăn rợn bóng oan hồn!
Anh đã đến quê em Cra-cốp
Như quê anh lộng lẫy cung đền
Hồng quân cứu Va-ven xinh đẹp
Như Thạch Sanh đánh ó cứu nàng tiên…
Anh đã đến quê em Ban-tích
Sóng ngời xanh, ngọc bích biển khơi
Đã xóa sạch những ngày Đăng-dích
Màu Ba Lan trong trắng đỏ tươi
Khắp quê em, mùa xuân đến rồi
Dù đêm qua chút tuyết còn rơi
Hỡi người chị bên đường quét tuyết
Xuân đến rồi, nắng đỏ trên môi.
Nắng trên cao cần trục xây nhà
Nắng lưng tàu phấp phới đi xa
Nắng đỏ ngực anh, người thủy thủ
Đẹp như lò Nô-va Hu-ta
Khắp quê em, mùa xuân mang tên
Những người con đẹp của trăm miền
Hôm nay gọi nhau về Đại hội
Mở thêm đường, đi lên, đi lên
Mùa xuân đó, quê em ấm áp
Chân người đi, vào cuộc đời chung
Ngựa đang kéo đồng lên hợp tác
Đường ta đi tấp nập vô cùng!
Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn
Anh đi, nghe tiếng đàn xuân ấy
Ca ngàn năm: Ba Lan, Ba Lan…
Tác giả : Tố Hữu

Nhân tiện chúng ta hãy tìm hiểu một chút về đất nước và con người Ba Lan nhé.