Subscribe:

May 31, 2011

Chuyện cụ rùa Hồ Gươm

Sức khỏe cụ rùa Hồ Gươm có vẻ đến hồi lâm nguy. Các nhà rùa học quýnh lên như nước Việt ni sắp vĩnh viễn mất đi một loài... quốc thú!

Thậm chí chính quyền thành phố Hà Nội còn đang gấp rút chuẩn bị một hội thảo khoa học tầm quốc tế để bàn cách... chữa mấy vết thương cho cụ rùa. Tôi không am hiểu về rùa học, nhưng cứ trộm nghĩ: rùa nó bị thương thì lôi quách lên bờ rửa cồn, xoa dầu, bôi thuốc đỏ, bó thuốc cho nó- thế là xong. Có gì phải ngoắng lên ỏm tỏi thế nhỉ?

Không biết xửa xưa có bao nhiêu cụ rùa. Nhưng đến nay có vẻ như trong lòng Hồ Gươm còn độc cụ này. Tính tuổi thì có lẽ nó cũng chả phải là cụ rùa trong truyền thuyết trao- trả kiếm thần cho Lê Lợi. Vậy nhưng nó vẫn được dựng thêu thành rùa thiêng. Thậm chí chữ cụ rùa người ta còn dám viết hoa (Cụ Rùa) như viết hoa chữ “Người” khi nói về Hồ Chí Minh vậy.

Hồ bẩn, ngột ngạt, rùa phải ngóc đầu nhoi lên mặt nước để thở thì bị gán cho tích này điềm nọ, đến mức báo chí còn thổi rằng đó là cụ rùa thiêng ngoi lên để... chào mừng đại lễ nghìn năm Thăng Long- Hà Nội. Mô Phật! May mà rùa không biết nói!

Một con rùa già, đến tuổi rồi cũng phải chết. Sao cứ nhắng lên như sắp... mất nước đến nơi thế nhỉ? May mà Bộ Văn hóa- Thể Thao- Du lịch mới đề xuất chọn quốc hoa. Nay mai lỡ tiếp tục đề xuất chọn quốc thú, tôi e người ta lại chọn cụ rùa thì hài hước thay cho cái nước Việt này. Tôi sợ nay mai rùa chết, các nhà rùa học và “Hà Nội học” lại đòi phải tổ chức... quốc tang cho cụ rùa này cũng nên. Nực cười đến mức quá lo cho cụ rùa dưới nước mà quên đi bao nhiêu điều khác đáng lo hơn cho các “cụ rùa” trên bờ, cho cái không gian văn hóa đang hiện hữu trên bờ kia.

Nhớ chuyện trước Tết người ta bày trò đúc tim cho ngựa Gióng mà phì cười mãi. Thế mà đến cả Chủ tịch nước cũng thân chinh về dự, cúi lạy và ngợi ca “trái tim đồng” nhét trong ruột ngựa.

Xin đừng dựng tượng đúc tim cho ngựa Gióng, đừng khoác áo thiêng cho một con rùa già trần tục lặn ngụp giữa hồ nước thủ đô. Đừng phỉ báng tới mức mãi tin rằng tổ tông người Việt sinh ra từ bọc trứng...

Truyền thuyết là tư duy lý giải hoang đường của thời sơ khai mông muội. Dựa níu mãi vào những truyền thuyết thời mông muội đó phải chăng chính là sự khủng hoảng niềm tin, hay là sự lúng túng, bế tắc trong tư duy của người Việt?
Con rùa già ghẻ lở ở Hồ Gươm
Theo http://www.truongduynhat.vn

May 27, 2011

Thư của bố gởi con sắp đi thi

Con trai yêu quý của bố! Việc học quả là khó khăn gian khổ, mẹ con nói phải đấy… e hèm.

Vậy là thấm thoắt bóng trâu phi cửa sổ đã được mười bảy năm, nay con trai của bố đã lên mười bảy tuổi. Tuyệt vời, con ạ. Mới ngày nào con còn ị bô và kêu gào như chợ cháy, nay với sự trợ giúp của Dielac Mama, con đã cao một mét tám mươi nhăm, lông chân một thùng, lông nách một gánh,( lược bỏ.) , và có thể đường đường chính chính bẻ gãy sừng hươu – tất nhiên bố con ta đang giả định rằng hiện là mùa xuân và hươu nai đang thay gạc.

Con trai yêu quý!
Hôm trước con có hỏi bố về định hướng nghề nghiệp – ừ, vì con sắp phải bước vào cuộc thi bốc cứt đầy khí thế để chen chân vào giảng đường đại học đặng sau này vợ chồng rau cháo nuôi nhau. Bố bận quá, con ạ, công việc ngập đến rốn, cấp dưới ngu độn, cấp trên ngu đần, nên đến hôm nay bố mới trả lời con được. Vậy con hãy đọc đây mấy dòng tu huýt của bố – tất nhiên ý bố là “tâm huyết”. Con hãy đọc đây tấm lòng của một kẻ bố yêu con [vỗ tay].

Trước hết, con có bảo bố rằng con mộng làm giáo viên? À, con ạ, đó là một giấc ác mộng đẹp, vì nghề giáo là một nghề cao quý. Đến bây giờ đầu năm thứ tóc, xung quanh bờm xơm chính giữa trọc, bố vẫn còn thuộc lòng mấy câu thơ:
“Sáng nào em đến lớp
Cũng thấy cô đến rồi
Đáp lời ‘Chào cô ạ’
Cô mỉm cười thật tươi”
Nhưng con ơi, thơ ca là một chuyện mà thực tế nó lại là một chuyện hoàn toàn khác. Con sẽ bảo bố rằng nước ta có Nguyễn Đình Chiểu, có Võ Trường Toản, lại có Chu Văn An, vị thì viết lục bát bụi môn, viết văn tế, vị thì dâng thất trảm sớ, dạy những ba ba cá sấu thuồng luồng, thật là vẻ vang, thật là sáng chói. Bố bảo con rằng: kẻ ốm người mù, chết sạch còn đâu. Thời nay chỉ còn một lũ người không ra người ngợm không ra ngợm, thu học phí cắt cổ, dụ sinh viên vào nhà nghỉ, hiếp dâm nữ sinh lớp 9, đánh như đánh chó học trò lớp 5, ở nhà treo bảng giá điểm trong phòng khách, lên lớp thì giảng rặt những điều ba lăng nhăng đặng ép con người ta đi học bớt học thêm; giáo dục đại loạn. Thế nên [phẩy] thôi con chẳng nên bon chen làm gì con nhỉ, không có con giòi bọ cũng đã nhiều rồi.

PHẢI LÒNG EM!

Hãy gửi bài này cho tất cả những người mà bạn yêu quý ! Ngay cả khi không quý mến một ai đó, bạn cũng cứ gửi nó cho họ… Chỉ để cho họ biết bạn có nghĩ về họ !!!

Năm học lớp 10.

Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11.

Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.

Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi.
Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

May 26, 2011

Ngày mai có thể là quá trễ

Câu chuyện tình buồn của Jacelyn và cô gái bán hàng ở cửa hàng đĩa CD....

Có một cậu thanh niên tên Jacelyn,18 tuổi từ lâu mắc một căn bệnh ung thư không thể chữa khỏi . Căn bệnh có thể cướp đi mạng sống của cậu bất cứ lúc nào . Suốt ngày cậu chỉ quanh quẩn trong căn nhà với bàn tay chăm sóc và tình yêu thương vô bờ bến của bà mẹ . Hầu như không đi ra ngoài , nhưng ở nhà mãi cũng buồn nên một hôm cậu xin được đi dạo phố .
Cậu đi đến cuối phố nơi có rất nhiều cửa hàng . Khi đi ngang một cửa hàng bán băng đĩa , cậu thoáng nhìn vào một giây rồi lại bước đi tiếp , chợt cậu đứng khựng lại rồi như sực nhớ ra điều gì đó , cậu quay gót nhìn vào cửa hàng một lần nữa và ngay lập tức cậu hiểu thế nào là tiếng sét ái tình . Cậu mở cửa bước vào , mắt không nhìn gì ngoài cô gái trạc tuổi cậu . Cậu bước đến gần hơn , gần hơn nữa cho đến lúc cậu đứng ngay trước quầy hàng của cô gái . Cô gái nhìn lên hỏi :" Anh cần gì ạ?".
Cô mỉm cười và cậu nghĩ rằng đó là nụ cười đẹp nhất cậu chưa từng thấy . Cậu muốn hôn cô gái ngay lúc đó .
Cậu trả lời :" ừm ..à..Tôi muốn mua một đĩa CD ".
Cậu lấy đại một đĩa rồi trả tiền .
" Anh có cần gói lại không ạ ?" - Cô gái nhẹ nhàng hỏi , đôi môi nở nụ cười duyên dáng.
Cậu gật đầu,cô gái đi ra phía sau rồi quay lại với chiếc đĩa CD đã được gói cẩn thận rồi trao cho cậu . Cậu nhận đĩa , rồi bước ra khỏi cửa hàng .
Từ hôm đó ngày nào cậu cũng đến cửa hàng mua một chiếc CD và cô gái lại gói thật đẹp . Cậu đem chiếc đĩa về cất vào tủ . Cậu vẫn còn quá e thẹn không dám mời cô đi uống nước dù cậu rất muốn . Bà mẹ biết chuyện này và bảo cậu con trai hãy can đảm ngõ lời với cô gái .

Em ở đâu

Thương nhớ em hoài em ở đâu?
Vắng em đời nặng trĩu u sầu.
Khi còn gần gũi sao hờ hững.
Chừ đã xa rồi mới khổ đau.
Chẵng khác đất khô mong được nước.
Mà hơn tằm đói đợi cho dâu.
Mang mang trường hận hai dòng lệ.
Thương nhớ em hoài em ở đâu?


Bàng Bá Luân.

May 25, 2011

ĐIỀU CON KHÔNG THỂ - BUT I DIDN'T

Bài viết này dành tặng cho những bậc làm cha mẹ và cả những ai chưa hay sắp thành cha mẹ. 

Con nhìn mẹ và mỉm cười với mẹ. Con nghĩ rằng mẹ biết, nhưng mẹ đã không nhìn thấy
I looked at you and smiled the other day. I thought you'd see me but you didn't
Con nói "Con yêu mẹ", và đợi chờ một lời đáp trả.Con mong mẹ trả lời, nhưng mẹ nào nghe thấy
I said "I love you" and waited for what you would say.I thought you'd hear me but you didn't
Con rủ mẹ ra sân cùng con chơi bóng.Hy vọng mẹ theo bước, nhưng con đợi hoài mà chẳng thấy mẹ đâu
I asked you to come outside and play ball with me.I thought you'd follow me but you didn't
Con vẽ dành tặng mẹ một bức tranh.Con nghĩ mẹ sẽ giữ nó, nhưng mẹ đã không làm như thế
I drew a picture just for you to see.I thought you'd save it but you didn't
Con xây một pháo đài bằng gỗ trong rừng.Con muốn mẹ cùng cắm trại với con, nhưng mẹ lại không thể
I made a fort for us back in the woods.I thought you"d camp with me but you didn't
Con đào trùn đất cho buổi câu cá.Rủ mẹ cùng chơi, nhưng mẹ muốn ở nhà
I found some worms "n" such for fishing if we could.I thought you'd want to go but you didn't
Con muốn trò chuyện tâm tình với mẹ.Con nghĩ mẹ sẽ sẵn lòng, nhưng mẹ còn nhiều việc phải lo âu.
I needed you just to talk to, my thoughts to share.I thought you'd want to but you didn't
Con kể cho mẹ nghe về buổi thi đấu.Con đợi mẹ đến, nhưng rồi đến lúc về cũng chẳng thấy mẹ đâu.
I told you about the game hoping you"d be there.I thought you'd surely come but you didn't 

May 24, 2011

Thành phố hối tiếc

THÀNH PHỐ HỐI TIẾC

Sau mỗi thất bại tôi lại hối hả trở về thành phố Hối tiếc. Tôi đã đặt vé qua hãng du lịch chuyến đi Sám hối. Sau một chuyến bay cực kỳ ngắn ngủi, ngắn tới mức chỉ trong nháy mắt, tôi đã khệ nệ với đống hành trang ngổn ngang lê bước ra khỏi chiếc phi cơ của hãng hàng không Giá Như.
Không có băng tải hành lý, không có xe đẩy, không có những người phu khuân vác hay hàng đàn taxi chầu chực, tôi đành vác trên vai mớ hành lý nặng trĩu bởi ngàn vạn kỷ niệm không mấy vui vẻ. Chẳng ai chờ tôi trong nhà ga mặc dù hàng vạn triệu người từ khắp mọi nơi mọi chốn trong cõi nhân gian đổ về đây.
Đứng xếp hàng chờ đăng ký thuê phòng tại khách sạn  Cơ Hội . Cuối cùng, tôi phát hiện ra rằng ngay tại đây sẽ diễn ra sự kiện quan trọng nhất trong năm của thành phố: Đêm Hội Đáng Tiếc. Chắc chắn tôi sẽ không bỏ qua nó. Ở đó, tôi sẽ có dịp hội ngộ với những nhân vật tiếng tăm nhưng cũng khó chịu nhất của thành phố.
Trong số những gia đình mà tôi từng quen thuộc có họ nhà  Lỡ Rồi. Người họ nhà này có tật lúc nào cũng tặc lưỡi, chép miệng. Đám bà con chú bác có cái tên chung nghe lạ tai như Giá Mà, Phải Chi... Vẻ bề ngoài của họ lúc nào cũng trưng ra những bộ mặt rầu rĩ đến tội, lại hay vò đầu bứt tai.

Con Gà và Phượng Hoàng

Con Gà & Phượng Hòang
 
Xưa kia, ở một sườn núi rất lớn có một tổ chim phượng hoàng, trong tổ có bốn quả trứng. Một ngày nọ, cơn địa chấn xảy ra, những hòn đá rung dữ dội, một trong bốn quả trứng bị lăn xuống núi, lạc đến một nông trại nuôi gà nằm ở thung lũng bên dưới và được một con gà mái tình nguyện nuôi nấng, chăm sóc.
Ít lâu sau, quả trứng nở ra một chú chim phượng hoàng xinh đẹp. Nhưng buồn thay, nó lại được dạy dỗ như một con gà. Vì vậy, chẳng muộn màng gì để nó có thể nhận ra là mình không hơn gì một con gà. Chim phượng hoàng vốn rất yêu mái nhà và gia đình của mình, và điều đó càng làm tâm hồn nó bị tổn thương hơn.
Một ngày nọ, trong lúc đang chơi ở nông trại, nó nhìn thấy những chú chim phượng hoàng khác đang cất cánh mạnh mẽ bay lên bầu trời xanh thẳm. Thế là, nó òa khóc: “Ước gì tôi có thể bay được như những con chim ấy!”. Những con gà xung quanh cười vang: “Bạn không thể bay được như những con chim ấy đâu! Bạn là một con gà và gà thì không thể bay trên bầu trời như thế được”.
Chú chim phượng hoàng tiếp tục nghĩ về gia đình thực sự của nó trên bầu trời cao và ước mơ có thể 
 được ở với họ. Nhưng những ước mơ tàn lụi dần vì nó nghĩ, mình sẽ chẳng thể nào thực hiện được. Thời gian sau, chim phượng hoàng không mơ ước được bay cao nữa và tiếp tục cuộc sống như một con gà. Cuối cùng, sau một cuộc đời sống như gà, nó cũng chết đi như mọi con gà khác…
→ Bài học được rút ra từ câu chuyện: Chúng ta sẽ trở thành người mà chúng ta suy nghĩ trong tâm thức; vì thế, nếu bạn từng mơ trở thành chim “phượng hoàng” thì hãy vượt qua suy nghĩ mình là một “con gà”.
(Theo Inspirational)

May 23, 2011

Bên ngoài cửa sổ

Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẻ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi.

Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi chiều để thông khí trong phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.Mỗi chiều, khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả lại cho bạn cùng phòng những gì ông thấy được ngoài cửa sổ. Người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái thời khắc một tiếng đó - cái thời gian mà thế giới của ông được mở ra sống động bởi những hoạt động và màu sắc bên ngoài.
Cửa sổ nhìn ra một công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê toả bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện.

CON CHIM ÉN VÀ ĐỐNG PHÂN!

CON CHIM ÉN VÀ ĐỐNG PHÂN!

 
Vào một mùa đông rét mướt,trên thảo nguyên bao la,khắp nơi toàn là tuyết, ở đó có một chú én nhỏ đang cư ngụ. Nhưng vì thời tiết năm nay sao sét quá,rét đến nỗi chú đã cố gắng chui thật sâu vào cái tổ bằng cỏ của mình rồi nhưng dường như cái tổ bé nhỏ của chú không đủ giữa ấm cho chú nữa.Ngày qua ngày,chú én nhỏ vẫn chui rúc trong cái tổ của mình mà thời tiết thì không có gì tiến triển tốt hơn cả thậm chí còn có chiều hướng xấu đi. Đến một ngày kia, tuyết vẫn rơi dày đặc và dường như che lấp cả cái tổ nhỏ xíu của nó;sau nhiều ngày đắn đo chú quyết định sẽ bay về phương nam tránh rét. Nghĩ là làm,ngay sáng hôm đó,chú lấy hết quyết tâm và lòng quả cảm để bay ra khỏi chỗ trú ngụ và thẳng tiến về phương nam,nơi chú sẽ được hưởng hơi ấm từ ánh mặt trời chói rọi.Chú cư bay ,bay mãi nhưng dường như quãng đường càng lúc càng xa hơn,cũng có thể vì đói và lạnh nên chú bay không được nhanh như ngày nào. Én ta cứ bay như vậy cho đến ngày thứ ba thì chú ta quá mệt mỏi mà vẫn chưa thấy ánh nắng đâu, đến một thung lũng nọ chú mệt quá nên rơi xuống cạnh một dòng sông. Chú nghĩ,chắc ta phải bỏ mạng nơi thung lũng hoang vắng này rồi. Trong lúc tuyệt vọng,lạnh lẽo và chờ chết,bỗng có một con bò đi ngang qua vô tình thải ngay một bãi phân to lên người chú. Bãi phân bò ấy vô tình làm cho chú ta ấm lên, én ta như được sưởi ấm,nên dần khỏe lại. Chú cảm thấy yêu đời và cao hứng hót vang, đã lâu rồi chú không được hót nên hôm nay chú hót rất hăng,tiếng hót chú vang vọng cả một góc rừng. Nhưng chú có ngờ đâu, một con mèo rừng đi ngang qua,nghe tiếng hót của chú,hắn ta liền mò lại. Đầu tiên mèo ta lôi chú én nhỏ ra khỏi đống phân,lau chùi sạch sẽ và… Hôm đó mèo ta có một bữa trưa ngon lành.
Cuộc đời chú én nhỏ kết thúc ngắn ngủi như vậy đó. Từ câu chuyện của chú én ta có thể rút ra được một số bài học đáng qúy trong cuộc sống :
Bài học 1 : Không phải cứ ai quăng bạn vào đống phân là hại bạn cả,nhiều khi điều đó còn giúp ích cho bạn nữa.
Bài học 2 : Không phải cứ ai lôi bạn ra khỏi đống phân đều tốt cả, đôi lúc bạn chết oan vì những hành động tưởng chừng như giúp đỡ mình.
Bài học 3 : Khi bạn ngập trong đống phân thì tốt nhất là nên ngậm miệng lại.

May 22, 2011

Tên trộm bánh quy

Tên trộm bánh quyThe cookie thief

Một phụ nữ ngồi trong phòng đợi,Trong nhiều giờ đằng đẵng trước chuyến bay.Cô cố tìm một quyển sách ưng ý nơi quầy sách,Mua một hộp bánh và tìm nơi ngồi nghỉ.
A woman was waiting at an airport one night, With several long hours before her flight.She hunted for a book in the airport shop, Bought a bag of cookies and found a place to drop.
Khi đắm mình trong từng trang sách thì tình cờ cô thấy,Người đàn ông bên cạnh, trơ tráo biết mấy,Lấy bánh từ chiếc hộp đặt giữa hai người.Để tránh cãi vã, cô đã cố làm ngơ.
She was engrossed in her book, but happened to seeThat the man beside her, as bold as could be,Grabbed a cookie or two from the bag between,Which she tried to ignore, to avoid a scene.
Cô đọc sách, nhai bánh và sốt ruột xem đồng hồ.Trong khi hắn trơ tráo chén gần hết hộp bánh của cô. Từng phút trôi qua, cô càng giận tím mặt,”Nếu ta không tốt bụng, hắn đã bầm mặt.”
She read, munched cookies and watched the clock,As the gutsy “cookie thief” diminished her stock.She was getting more irritated as the minutes ticked by,Thinking, “If I wasn’t so nice, I’d blacken his eye!”

Bản chất của thành công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

May 21, 2011

Biết chỉ để đi thi

BIẾT CHỈ ĐỂ ĐI THI

 
Con hỏi ba: Tháp Pisa nghiêng bao nhiêu độ?
Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?
Con trả lời để con đi thi “Ai là triệu phú”.
Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con biết độ nghiêng để con nghiệm ra rằng trên đời này vẫn còn rất nhiều điều chông chênh, sai trái nhưng nếu trong tâm mình vẫn còn nằm trong vòng tay của gia đình thì dù có nghiêng nhưng nó sẽ không thể nào ngã.
Con hỏi ba: Ý nghĩa câu “Qua cầu rút ván”?
Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?
Con trả lời để con đi thi “Trúc xanh”.
Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết ý nghĩa câu đó để con nghiệm ra rằng mình sống ở đời phải có trước có sau.
Con hỏi ba: Đèn xanh đỏ có tự khi nào?
Ba mới hỏi: Con hỏi để làm chi?
Con trả lời để con đi thi “Rồng vàng”.
Con gái ơi! Ba sẽ vui hơn nếu con muốn biết để con nghiệm ra rằng cho đến lúc nào người đời mới hiểu được một quy luật hết sức đơn giản. Sống ở đời phải biết nhường nhau để có kết quả tốt hơn. 

Bố tôi

Bài văn 9,5 đim gây xôn xao thành ph Vinh
Trong buổi lễ chào cờ đầu tuần (6/11), thày Lê Trần Bân, Hiệu phó THPT Huỳnh Thúc Kháng (thành phố Vinh, Nghệ An) đã đọc bài văn viết về bố của học sinh Nguyễn Thị Hậu. Thày ngân ngấn nước mắt, cả sân trường xúc động lặng im. Sau hôm đó, người dân thành phố Vinh photo bài văn, chuyền tay nhau đọc.
Nguyễn Thị Hậu - học sinh chuyên Toán lớp 10A2 THPT Huỳnh Thúc Kháng, thành phố Vinh, Nghệ An - chỉ có 45 phút ngồi trên lớp học để viết lên bài văn này. Bài văn với gần 1.500 từ trên 4 trang giấy kiểm tra ướt nhoè nước mắt của Hậu khi làm bài.
Bóng dáng người bố yêu thương hiện lên trang văn, người đọc đường như thấy một chút bóng dáng người bố thân yêu của mình và thôi thúc nuôi dưỡng ước mơ và thúc giục sống tốt hơn. Bài làm văn của em đã viết lên cảm nghĩ chân thực về người cha thân yêu làm nghề xe lai (xe đạp ôm), nhưng bị căn bệnh quật ngã ra đi.
"Thày Bân đọc được nửa bài văn quá xúc động nghẹn lời, ngân ngấn nước mắt. Chúng tôi đều rưng rưng, mến phục thương em Hậu và thôi thúc chúng tôi sống và giảng dạy tốt hơn. Từ nay vào các buổi lễ chào cờ đầu tuần chúng tôi chọn lọc những đề văn và bài làm hay đọc dưới cờ để nhân lên sự yêu thích văn chương của học sinh" - thày Võ Tuấn Thiện, hiệu trưởng THPT Huỳnh Thúc Kháng, cho biết.
Ngay sau đó từ học sinh, giáo viên các trường trên địa bàn thành phố Vinh cho đến bà bán nước bác xe ôm đã photo bài văn, chuyền tay nhau đọc. Cứ thế bài văn nhân thêm nhiều bản, và chuyền về tận các huyện...
Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”
Bài viết : 

Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ. 

Cái bẫy chuột

Một con chuột nhìn qua vết nứt của vách tường và trông thấy một bác nông dân cùng với vợ đang mở một chiếc hộp. “Hẳn là có đồ ăn gì trong hộp?” - con chuột tự hỏi. Nhưng liền sau đó, nó hốt hoảng khi phát hiện ra đó lại là cái bẫy chuột.

Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la làng la xóm: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”
Chị Gà cục ta cục tác đi ngang qua nói : “Chú Chuột này, đây quả thật là mối lo ngại ghê gớm đối với chú, nhưng nó chẳng phiền hà gì tới tôi. Tôi không thể nào bị vướng một cái bẫy chuột”.
Chuột quay sang nói với anh Heo với vẻ lo lắng: “Anh ơi, trong nhà ta có một cái bẫy chuột”. Anh Heo tỏ ra thông cảm: “Tôi rất lấy làm tiếc, cậu em ạ! Tôi chẳng thể làm gì được, nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho chú”.
Chuột chạy tới bác Bò tỉ tê. Bác bò một lần nữa trấn an: “Tôi rất hiểu cậu, nhưng tôi cũng chẳng thể giúp gì”. Chuột lẳng lặng bỏ vào nhà. Lòng buổn thỉu buồn thiu, một mình nhìn cái bẫy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.

May 20, 2011

Bài học từ con ngọc trai

 
Chắc bạn đã biết con ngọc trai? Ngọc trai đã phải chịu đựng đau đớn biết bao nhiêu khi có những hạt cát rơi vào. Nhưng rồi mặc cho nỗi đau dày vò, ngọc trai vẫn can trường bọc lấy những hạt cát để từng ngày tạo nên những viên ngọc đẹp tuyệt vời.
Ngọc trai là loài động vật có hai mảnh vỏ. Một đôi vợ chồng cũng như con ngọc trai vậy. Người vợ và người chồng như hai mảnh vỏ ngọc trai gắn kết với nhau để rồi một ngày tạo ra một viên ngọc trai qúi báu.
Khi có một vật lạ rơi vào bên trong, nếu hai mảnh vỏ trai chỉ làm điều đơn giản là đẩy nó ra ngoài, hoặc tách rời nhau và không phối hợp với nhau sẽ không bao giờ có những viên ngọc trai qúi báu.
Ðầu tiên, chúng phải biết chấp nhận những điều khó chịu như những hạt cát, và rồi tận dụng những hạt cát đó để tạo ra một cái gì đó tuyệt vời hơn. Cuộc sống hôn nhân cũng thế.

Con Thỏ và Con Vẹt

CON THỎ VÀ CON VẸT

 
Trong một khu rừng nọ, có một con vẹt và một con thỏ sống chung với nhau. Ngày ngày thỏ vẫn cặm cụi đi kiếm ăn,lùng sục hết chỗ này đến chỗ khác. Trong khi đó Vẹt chỉ suốt ngày bay nhảy và đậu ở trên cây cao.
Một hôm Thỏ nói với Vẹt : “này cậu,tại sao tớ lúc nào cũng phải vất vả mới kiếm được cái ăn mà sao tờ thấy cậu khỏe thế,lúc nào cũng chỉ đậu ở trên cao suốt ngày hót líu lo thế.”
Vẹt trả lời : “ Thì có ai bắt cậu phải làm như vậy đâu,nếu cậu thích thì cậu cũng có thể làm như tớ mà.”
Nghe Vẹt nói như thế Thỏ ta nghe cũng có lý,Thỏ nghĩ “Đúng rồi! có ai bắt mình phải khổ cực như thế này đâu nhỉ”. Nghĩ vậy,kể từ hôm đó Thỏ ta cũng 
bắt chước Vẹt,không làm gì cả,chỉ suốt ngày ngồi một chỗ ngắm cảnh ngâm thơ. Bỗng một con Hổ từ đâu chạy ngang qua,thấy Thỏ ta ngồi một đống như thế, với bản năng săn mồi của mình chẵng mấy chốc sau Thỏ đã làm mồi ngon cho Hổ.
Từ câu chuyện trên ta có thể rút ra bài học sau :
- Mỗi người,mỗi cá thể đều có nhiệm vụ và chức năng riêng của mình,khi bạn đi trái lại quy luật bạn sẽ tự chuốc rắc rối vào mình.
- Khi bạn muốn đứng một chỗ thì bạn phải chọn chỗ cao nhất mà đứng.

May 19, 2011

Hãy bơi cùng cá mập

Thời gian gần đây thật khó khăn,khủng hoảng tài chính toàn cầu ảnh hưởng đến Việt Nam cũng không nhỏ.Chứng khoán đỏ sàn,địa ốc đìu hiu chợ chiều,buôn bán ế ẩm, người bán nhiều hơn người mua.Trong những tình cảnh khó khăn như vậy thật dễ làm cho con người ta nản lòng,những người lạc quan nhất cũng có thể lung lay.Trong hoàn cảnh khó khăn va tinh thần "binh sỹ" giảm sút như vậy thì bạn,với tư cách là người quản lý sẽ làm gì để lấy lại tinh thần cho các "chiến binh" của mình?Những sự thật và hoàn cảnh thực tế của công ty luôn chống lại những gì bạn nói,vậy cách tốt nhất để khơi dậy tinh thần chiến đấu và "tạo lửa" cho nhân viên của mình là dùng những câu chuyện,những câu chuyện thật thực tế và tôi đã được nghe một câu chuyện như thê,xin viết lại cho các bạn tham khảo;và sau đây là câu chuyện :
Người Nhật rất thích ăn cá tươi nhưng biển gần bờ đã không còn cá nữa. Để đáp ứng nhu cầu, người Nhật đóng tàu to hơn và chuyển sang đánh bắt xa bờ. Càng xa bờ, càng tốn nhiều thời gian hơn để mang cá về. Nếu chuyến đi mất vài ngày, cá không còn tươi nữa.

CÂY SẬY & CÂY Ô LIU

CÂY SẬY & CÂY Ô LIU

 
Cây Sậy và Cây Ô Liu sống cạnh nhau, một hôm hai đứa tranh cãi nhau xem ai khỏe hơn ,cây Ô Liu nói :
“ Mày thật yếu đuối,có cơn gió nào thổi qua mày cũng ngã nhào ra cả,chẳng như tao đây lúc nào cũng hiên ngang trước gió”.
Sậy thấy Ô Liu nói vậy thì lặng thinh.
Bỗng một hôm Giông bão nổi lên,Sậy nghiêng ngã,lay động,uốn rạp mình xuống tận mặt đất,khi cơn bão đi qua Sậy ta liền đứng thẳng dậy. Ô Liu cậy mình có sức mạnh,chĩa cành ra chống đỡ với giông bão cuối cùng bĩ gãy cành và bật cả gốc.

May 18, 2011

1000 viên bi

1000 Viên Bi
Vài tuần trước, tôi bước về phía căn nhà dưới tầng hầm, trên hai tay là cốc cà phê và tờ báo buổi sáng. Những điều bắt đầu trong buổi sáng thứ Bảy bình thường hôm ấy đã trở thành một trong những bài học mà thi thoảng cuộc sống vẫn gửi tới cho ta.

Tôi dò sóng đài trên điện thoại để nghe chương trình phát sáng thứ Bảy. Trong lúc dò, chợt tôi phát hiện giọng nói có vẻ của một người đã cao tuổi, có gì thật hấp dẫn và đó quả là một chất giọng vàng.
Bạn biết đấy, với chất giọng như vậy, có lẽ ông ta đang làm trong ngành phát thanh. Ông đang kể cho mọi người nghe về việc đã nói với ai đó câu chuyện một nghìn viên bi.
Tò mò, tôi ngồi xuống và nghe ông nói. “Này Tom, hình như anh đang rất bận việc thì phải. Tôi chắc rằng họ trả anh cũng khá phải không, nhưng thật xấu hổ nếu anh cứ suốt ngày vắng nhà vì công việc như vậy. Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ của con gái anh”.

Chân - Tay - Miệng

Ngày xửa ngày xưa,Cô Mắt,Cậu Chân,Cậu Tay,Bác Tai và Lão Miệng sống bên nhau rất là thân thiết. Cả bọn ai làm việc người nấy và họ sống bên nhau trong những ngày hạnh phúc nhất,bỗng một hôm cô Mắt đến than thở với cậu Chân,cậu Tay rằng :
- “Bác Tai,hai anh và tôi làm việc mệt nhọc,quần quật quanh năm,còn lão Miệng thì chẳng làm gì cả,chỉ ngồi ăn không thôi. Nay chúng ta đừng làm gì nữa thử xem lão Miệng có còn sống được nữa không thôi chứ tôi chán cái cảnh kẻ làm người xơi thế này lắm rồi.”
Cậu Chân,cậu Tay cũng nói :
-“Phải đấy! Chúng ta phải đi nói cho lão Miệng biết để lão tự lo lấy.Chúng ta vất vả nhiều rồi,nay đã đến lúc lão phải tự mình tìm lấy thức ăn ,xem lão có làm nổi không.”
Cô Mắt,cậu Chân,cậu Tay qua nhà bác Tai để rủ bác cùng đi. Bác tai đồng ý ,rồi cả bọn dắt nhau hăm hở tới nhà lão Miệng. Đến nơi,họ không chào hỏi gì cả,cậu Chân và cậu Tay nói thẳng với lão :
-“ Chúng tôi hôm nay đến không phải để thăm hỏi mà để nói cho ông biết : Từ nay chúng tôi không làm để nuôi ông nữa,lâu nay chúng tôi vất vả cực khổ vì ông quá đủ rồi”
Nói rồi không kịp để cho lão Miệng kịp phân trần gì ,cả bọn lục tục kéo nhau về.

May 17, 2011

Hai người bạn

HAI NGƯỜI BẠN
Một câu chuyện kể rằng, có 2 người bạn thân cùng lạc đường trong sa mạc. Họ cứ đi đi mãi cho tới một thời điểm trong cuộc hành trình, họ bắt đầu tranh cãi với nhau xem đi hướng nào để thoát ra. Không kiềm chế được sự bực tức và tuyệt vọng, một người đã tát vào mặt người kia.

Người bị đánh tuy rất đau nhưng không nói gì, chỉ viết một dòng trên cát : “hôm nay, người bạn thân nhất đã tát tôi “.
Họ lại đi tiếp và đến được một ốc đảo với một hồ nước lớn. Người bạn lúc nãy bị đánh, vì vội vàng uống nước và tắm rửa, nên đã bị trượt chân và đang chìm dần. Người bạn kia vội nhảy xuống cứu anh ta lên. Lúc mọi chuyện đã qua, người bạn lúc trước bị đánh đã khắc một dòng chữ trên một phiến đá :”Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu tôi”.
Người bạn đã đánh và đã cứu anh ta thực sự ngạc nhiên nên hỏi :”Tại sao khi tớ đánh cậu, cậu lại viết trên cát, còn bây giờ lại khắc lên đá ?”
Người kia mỉm cười đáp :”Khi một người bạn làm ta đau, hãy viết lên cát, để ngọn gió của sự tha thứ thổi qua mang nó đi cùng. Còn khi điều tốt lành đến, chúng ta hãy khắc nó lên đá, như khắc thành kỉ niệm trong tim vậy, không cơn gió nào có thể xóa đi được.”
Liệu chúng ta có thể học được “cách viết trên cát” không ?

May 16, 2011

Hai mươi đô la

Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra tờ giấy bạc trị giá 20 đô la. Trong gian phòng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng hỏi: “Ai muốn có tờ 20 đô la này?”.
Những bàn tay bắt đầu giơ lên. Anh ta nói tiếp: “Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hãy để tôi làm việc này!”.
Sau khi vò nhàu tờ 20 đô la đó, anh ta lại hỏi: Còn ai muốn tờ bạc này không?”. Vẫn có những bàn tay đưa lên.
Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?” - nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên (bây giờ trông nó đã nhàu nát và dơ bẩn): “Nào, ai còn muốn có tờ bạc này nữa?”. Vẫn còn những bàn tay đưa lên
Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị. Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bởi bạn vẫn muốn có nó vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị vò nhàu và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì, những gì đã xảy ra sẽ không bao giờ làm mất đi giá trị của bạn. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng ta là ai.
Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!
(Theo Inspiration)

Giàu và Nghèo

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo.
"Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình", người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.
Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười:
- Chuyến đi như thế nào hả con?
- Thật tuyệt vời bố ạ!
- Con đã thấy những người nghèo sống như thế nào rồi đấy!
- Ồ vâng.
- Thế con đã rút ra được điều gì từ chuyến đi này?
Đứa bé không ngần ngại trả lời:
- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân, họ thì có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống, và họ có những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải mua thực phẩm còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở cho nhau.
Đến đây người cha không nói gì cả.
- Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi.
Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ quá tầm tay. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó phụ thuộc vào cách nhìn, đánh giá và hoàn cảnh mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.
Sưu tầm!

May 15, 2011

Những câu hỏi làm thay đổi cuộc đời

Hãy tự hỏi mình 6 câu hỏi dưới đây và bạn sẽ sống hạnh phúc hơn. Bạn không tin ư? Vậy thì cũng đáng để bạn thử tự vấn đấy. Nào, bắt đầu nhé!
1. Tôi có thực sự yêu anh ấy?
Đây là câu hỏi hóc búa đối với hầu hết phụ nữ vì nó làm chúng ta nghĩ về điều chúng ta muốn, chứ không phải điều người bạn đời muốn. Đa số sẽ trả lời “có” và kèm theo chữ “nhưng...”. Những gì theo sau chữ “nhưng” mới là vấn đề.
Có, nhưng anh ấy uống rượu nhiều quá. Có, nhưng tôi muốn anh ấy đừng liếc nhìn phụ nữ khác. Hãy suy nghĩ xem anh ấy có là “người đàn ông đích thực của mình” hay không. Nếu không, hãy tự hỏi điều gì làm bạn hạnh phúc hơn và hãy lập kế hoạch quan trọng cho mình trước khi quá muộn!
2. Tôi thực sự muốn làm gì nếu mọi người thu nhập như tôi?
Việc đưa tiền bạc ra khỏi "phương trình" sẽ giúp bạn tập trung vào những gì bạn thực sự thích làm. Khi nghĩ về công việc mơ ước, hãy tự hỏi điều gì thu hút bạn. Có thể đó là giờ giấc linh động hoặc chịu trách nhiệm về kế hoạch riêng. Tuy nhiên, đừng ảo tưởng hoặc mơ mộng hão huyền, hãy bắt tay làm việc để... vượt qua chính mình.
3. Tôi có thực sự đói?
Nếu chỉ ăn khi thấy đói thì không lo tăng cân. Nhưng nếu dùng đồ ăn để thỏa mãn cảm giác (chán nản, cô đơn, buồn miệng...) thì nên tự hỏi: “Tôi có thực sự đói?”. Nếu “có” thì đói tới mức nào? Chưa cồn cào thì đừng ăn. Làm vài lần như vậy với các đồ ăn khác nhau, cơ thể sẽ cho bạn biết nên ăn gì. Hãy luôn tự hỏi để tránh tăng cân. Tất nhiên, tránh béo phì là tránh bệnh. Sống khỏe sẽ sống hạnh phúc.
4. Tôi có thực sự cần giàu hơn?
Người ta nghĩ đến việc trúng số để “đổi đời” hoặc chí ít cũng là cải thiện cuộc sống về mặt tài chính. Nhưng bạn không cần một tài sản lớn để có cuộc sống như mong muốn. Mỗi tháng để dành vài trăm ngàn thì sau vài năm bạn sẽ có vài chục triệu. Bạn có thể đặt ra mục đích để phấn đấu. Về cơ bản, đừng nghĩ suông mà hãy hành động. Quản lý tiền bạc cũng như kiểm soát thể trọng của bạn vậy, hãy cố đạt mục đích, đừng “bán đồ nhi phế”.
5. Bạn bè thêm gì vào đời tôi?
Nếu câu trả lời là những điều tốt thì bạn có một nền tảng vững chắc. Nhưng nếu câu trả lời là những điều “gây nhức đầu” thì bạn nên xem lại những người bạn đó. Có bạn tốt thì cũng có bạn xấu, đúng là phải “chọn bạn mà chơi”. “Người bạn tâm giao là người dám làm trái ý ta cả trăm lần để mang lại lợi ích cho ta” (L.Albert).
6. Cha mẹ tôi vẫn biết rõ?
Bạn cảm thấy muốn đổi chỗ làm hoặc đi với ai đó, nhưng mẹ bạn cho rằng bạn sai lầm. Bạn không biết nên làm gì. Ý của cha mẹ có thể đúng, có thể sai, nhưng bạn nên cân nhắc kinh nghiệm của những người đi trước. “Bảy mươi phải học bảy mốt” kia mà. Sự khôn ngoan của người lớn rất đáng học hỏi. Trước khi bỏ qua ý kiến của cha mẹ, bạn hãy tự hỏi ý tưởng đó đến từ đâu và có chứng cớ gì đáng tin cậy hay không.
Theo : Người lao Động

Một ly sữa

Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền ăn học. Một ngày nọ, nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụng đang đói, cậu định bụng sẽ sang nhà kế bên xin một bữa ăn.
Một phụ nữ đẹp ra mở cửa. Bối rối trước cuộc gặp gỡ không hẹn trước này, thay vì ăn cậu xin uống. Người phụ nữ đoán ra cậu đang đói và mang đến cho cậu một ly sữa lớn.
Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: “Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ?”
Người phụ nữ trả lời: “Cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt”.
Cậu bé cảm kích đáp: “Cháu sẽ cám ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu”.
Khi ra đi, cậu cảm thấy khỏe khoắn hơn và niềm tin của cậu vào con người cũng mãnh liệt hơn. Vậy mà trước đó, cậu gần như muốn đầu hàng trước số phận.
Nhiều năm sau, người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương đều bó tay. Họ chuyển bà đến một thành phố lớn và tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức, ông khoác áo choàng và đi tới phòng bệnh người phụ nữ ở.
Ông nhận ra ngay ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng hội chuẩn, ông quyết định dốc hết sức để cứu bệnh nhân này. Và cuối cùng, nỗ lực của ông đã được đền đáp.
Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hóa đơn viện phí của ân nhân. Ông viết vài chữ bên lề của tờ hóa đơn và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hóa đơn và biết rằng sẽ phải thanh toán nó đến hết đời mới xong. Bỗng nhiên, có cái gì đó khiến bà chú ý và bà đã đọc được dòng chữ này: “Trị giá hóa đơn bằng một ly sữa”.
Bạn có nhận ra điều gì từ câu chuyện trên không? Hãy suy ngẫm đi nhé!

Mài vũ khí

Có rất nhiều dị bản về câu chuyện nổi tiếng này và đây là một dị bản cũng rất thú vị....
 
Ngày xưa, có một tiều phu khỏe mạnh đến tìm gặp ông chủ xưởng gỗ để tìm việc làm và anh đã được nhận vào làm một công việc phù hợp với khả năng: đốn gỗ. Tiền lương được trả thật sự cao và điều kiện làm việc rất tốt. Chính vì lý do đó mà người tiều phu đã làm việc hết sức mình.
Ông chủ đưa cho ông một cái rìu và chỉ anh nơi để đốn gỗ. Ngày đầu tiên, người tiều phu mang về 18 cây.
“Thật tuyệt vời, hãy tiếp tục như thế”, ông chủ khích lệ.
Nghe những lời khuyến khích của ông chủ, người tiều phu gắng sức làm việc trong ngày tiếp theo nhưng anh ta chỉ mang về có 15 cây. Ngày thứ ba anh cố gắng làm việc hơn nữa nhưng anh cũng chỉ mang về được 10 cây. Những ngày tiếp theo số cây anh mang về ngày càng ít hơn.
“Tôi đã đánh mất sức mạnh của mình”, người tiều phu nghĩ thế. Anh tìm đến gặp ông chủ để nói lời xin lỗi và giải thích rằng anh không hiểu được tại sao lại như thế.
“Lần cuối cùng anh mài cái rìu của anh là vào khi nào”, ông chủ hỏi.
“Mài rìu ư? Tôi không có thời gian để mài nó. Tôi đã rất bận trong việc gắng sức đốn những cái cây”.
Cuộc sống của chúng ta cũng giống như người tiều phu kia, đôi lúc chúng ta quá bận rộn để hoàn tất công việc nhưng có vẻ như nó ngày càng tệ hơn. Hãy nghỉ ngơi và tìm cách mài lại “vũ khí” và bạn sẽ tìm thấy được sức mạnh của mình bằng các hình thức thư giãn, đọc sách, học thêm các kỹ năng sống và tu luyện để hoàn thiện bản thân.

May 14, 2011

Tiếng vọng trong rừng sâu (1)

Một cậu bé đang đi bộ cùng người cha trên ngọn núi. Bỗng nhiên, cậu bị té, rất đau. Cậu bé thét lên: “Á... á... á!!!”. Nhưng ngay sau đó, cậu lại ngạc nhiên khi nghe chính giọng nói của mình lặp lại ở đâu đó trên ngọn núi: “Á... á... á!!!”.
Tò mò, cậu bé hét: “Ai đó?”, nhưng rồi cậu cũng chỉ nhận được câu trả lời: “Ai đó?”. Tức giận với câu trả lời vừa phát ra, cậu bé lại hét lên: “Kẻ nhát gan!” và lại tiếp tục nhận được câu trả lời: “Kẻ nhát gan!”...
Cậu bé nhìn cha mình và hỏi: “Chuyện gì vậy hở cha?”. Người cha mỉm cười và nói: “Con trai, chú ý đây nhé!”. Sau đó, người cha hét vang vào ngọn núi: “Ta rất ngưỡng mộ ngươi!”. Giọng nói ấy lại trả lời: “Ta rất ngưỡng mộ ngươi!”. Người cha lại hét vang một lần nữa: “Ngươi là người chiến thắng!”, giọng nói ấy vẫn tiếp tục trả lời: “Ngươi là người chiến thắng!”. Cậu bé ngạc nhiên, không hiểu gì cả.
Người cha ôn tồn giải thích: “Người ta gọi đó là tiếng vọng, nhưng thực sự đó là cuộc sống. Nó sẽ trả lại mọi thứ mà chúng ta đã làm hay đã nói. Cuộc sống của chúng ta đơn giản là một sự phản chiếu hành động của chúng ta. Nếu con muốn có nhiều hơn tình yêu trong thế giới này, hãy tạo ra nhiều tình yêu hơn trong trái tim con. Nếu con muốn có nhiều sự cạnh tranh hơn trong đồng đội của con, con hãy cải tiến sự cạnh tranh của con. Mối quan hệ này sẽ trả lời cho mọi thứ, trong tất cả khía cạnh của cuộc sống. Cuộc sống sẽ trả ngược lại những gì mà con đã đem đến cho nó”.
Cuộc đời không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó là sự phản chiếu của bạn!

Dễ và Khó

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi kết bạn nhưng khó là dữ cho tình bạn đó được lâu bền.
Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. ....

May 13, 2011

Những nghịch lý của cuộc sống

Có những điều hiển nhiên đến nỗi bạn không bao giờ bận tâm về nó. Có những điều tưởng chừng như rất nhỏ nhặt và bạn đã không làm từ rất lâu vì nhiều lý do.
Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những diều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy ngẫm lại bản thân.
Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.
Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian.
Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.
Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.
Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng hơn.
Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.
Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít và thường hay ghét người.
Chúng ta kéo dài tuổi thọ nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.

May 11, 2011

Có thể bạn chưa biết

Nếu bạn đã có thực phẩm để ăn, có quần áo để mặc, có một mái nhà che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này…
Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới…
Nếu sáng nay bạn thức dậy và thấy mình khoẻ hơn ngày hôm qua 1 chút thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua khỏi tuần này.
Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn của tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới…
Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2tỷ người trên thế giới chẳng bao giờ được đọc bất cứ thứ gì cả.
·Hãy nâng niu những gì trong vòng tay bạn bởi rất nhiều người đang thèm được như bạn đấy!

May 10, 2011

Cho là nhận

Cho là Nhận!
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:
Sòng phẳng: Cho = Nhận
Ích kỷ: Cho Nhận
Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:
- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.
- Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.
- Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.
Ích kỷ:
- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.
Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:
- Tôi nói vậy không đúng à?
- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên
Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.
Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:
- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

Những vết đinh

Một cậu bé nọ có tính rất xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu: "Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ".
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.
Đến một ngày, cậu đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo: "Tốt lắm bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào".
Ngày lại ngày trôi qua rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn cây đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ơ' đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu:
"Con đã làm rất tốt nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh còn để lại trên hàng rào. Hãng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ. Những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy luôn nhớ: vết thương tinh thần còn đau đớn hơn những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha...".