Subscribe:

Mar 27, 2011

Cây phiền muộn

Ngày làm việc đầu tiên của người thợ mộc tôi thuê sửa nông trại cũ diễn ra không được suôn sẻ lắm. Anh đến muộn mất một tiếng vì bị bể bánh xe, sau đó cưa điện của anh lại hỏng, khi ra về thì chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ của anh không tài nào khởi động được.
Tôi đã đưa anh ta về. Trên đường về anh ta hoàn toàn im lặng. Khi về đến nhà, tôi được anh mời vô thăm gia đình. Trước khi bước hẳn vào nhà, anh dừng lại một lát nơi cái cây nhỏ, chạm cả hai tay của mình vào đầu các nhánh của nó.
Cửa mở, người thợ mộc trở nên khác hẳn. Khuôn mặt vốn sạm đen của anh tươi tỉnh hẳn khi cười đùa với hai đứa con nhỏ. Anh ôm các con trong lòng và hôn vợ mình... Trên đường ra xe về, tôi tò mò hỏi người thợ mộc về cái cây, về thái độ khác hẳn của anh sau khi chạm vào nó.
“À, đó là cây phiền muộn. Tôi biết rằng mình sẽ không thể nào tránh khỏi bực dọc trong công việc, nhưng đồng thời cũng tin chắc những thứ đó không thể làm phiền đến vợ và hai con nhỏ của tôi. Vì thế tôi để lại tất cả những phiền muộn nơi cây ấy trước khi vào nhà. Sáng hôm sau tôi lại mang chúng theo” - anh trả lời và mỉm cười nói tiếp: “Có một điều thú vị là không bao giờ những phiền muộn tôi lấy lại vào sáng ngày sau cũng nhiều như tôi gửi ở đó hôm trước”.
(Theo Food for Thought)
Theo Việt Báo

No comments:

Post a Comment

Cám ơn bạn đã ghé thăm trang blog của tôi, hãy để lại một vài nhận xét hoặc cảm nhận của bạn về bài viết vào ô bên dưới nhé.