Subscribe:

Mar 31, 2011

Tiền ơi em ở đâu?

Tiền là gì mà sao em khó hiểu
Anh tìm hoài mà chẳng thấy em đâu
Anh đi mãi đi hoài trong vô vọng
Quỵ gối rồi mới thấy em kề bên
Em đi bên anh suốt cả chặng đường
Chỉ có anh hững hờ nên chẳng thấy
Để bây giờ người khác rước em đi
Anh ước gì thời gian quay trở lại
Cho anh học “LÀM GIÀU” để thấy em.
LVH
.
Bài thơ này không có gì đặc biệt, chỉ là cảm nhận của mình khi tham gia khóa học Tư Duy Làm Giàu thôi. Lúc diễn giả nói các học viên hãy sáng tác một bài thơ hoặc một bài hát hay bất cứ thứ gì theo cảm xúc của mình trong vòng 03 phút thì tớ viết bài thơ này. Tựa bài là tớ mới thêm vào còn lúc tớ sáng tác bài này thì cũng không có tựa bài luôn, có 03 phút thôi nên viết đại rồi đọc cho có vậy thôi hihi.

Mar 30, 2011

ĐỪNG ĐỢI





ĐÔI DÉP



Bài thơ đầu anh viết tặng em.
Là bài thơ anh kể về đôi dép.
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết.
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ.
Có yêu nhau đâu mà chẵng rời nửa bước.
Cùng gánh vác những nèo đường xuôi ngược.
Lên thảm nhung,xuống cát bụi cùng nhau.
Cùng bước,cùng mòn,không kẻ thấp người cao.
Cùng chia sẻ bước ngừời đời chà đạp.
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác.
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia.
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi.
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng.
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết.
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau.
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía.
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế.
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.
Đôi dép vô tri khắng khít song hành.
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối.
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội.
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời.
Dẫu một chiếc ở mỗi bên phải trái.
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại.
Gắn bó nhau vì một lối đi chung.
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song.
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc.
Chỉ cò một là không còn gì hết.
Nếu không tìm được chiết thứ hai kia.

Tác giả : Nguyễn Trung Kiên - hoặc Thuận Hóa *

(*)  Tác giả thật sự của bài thơ này hiện nay đang tranh cãi và có nhiều giả thiết , người thì cho là của Nguyễn Trung Kiên, kẻ lại cho là của Thuận Hóa. Mình thì không biết bài này của ai nên thôi cứ để tạm cả hai người vậy. Nếu ai là tác giả thật thì xin thứ lỗi vậy.

Mar 28, 2011

Thiên đường & Địa ngục



Một người đàn ông nọ nói chuyện với Thượng Đế: “Thưa Thượng Đế, con rất muốn biết Thiên đường và Địa ngục như thế nào?“. Thượng Đế dẫn anh ta vào hai cái cửa…

Thượng Đế mở cái cửa đầu tiên, người đàn ông nhìn vào thấy ở giữa phòng có một cái bàn tròn lớn. Ở giữa bàn có một nồi nước hầm bốc khói nghi ngút trông thật ngon và hấp dẫn, khiến cho người đàn ông phải thốt lên: “Không thể nào có được nồi nước hầm thứ hai như thế này!”. Nhưng mọi người ngồi xung quanh bàn thì lại gầy guộc, xanh xao, cứ như là bị bỏ đói từ lâu vậy. Mỗi người ai cũng đang cầm chiếc thìa có cán dài được buộc vào cánh tay. Họ có thể với chiếc thìa dài tới nồi nước hầm để múc, nhưng vì nó dài quá và bị buộc vào tay nên họ không thể cho vào miệng được. Người đàn ông rùng mình trước cảnh tượng khổ sở như vậy! Thượng Đế nói: “Đấy, con vừa nhìn thấy Địa ngục”.

Tiếp tục họ bước sang phòng thứ hai và mở cửa. Mọi thứ xung quanh đều giống phòng đầu tiên. Có một cái bàn tròn lớn và vẫn với một nồi nước hầm hấp dẫn. Mọi người xung quanh cũng cầm cái thìa có cán dài, nhưng mọi người ở đây trông thật béo tốt, no nê, mẫn nguyện, cười nói rôm rả. Người đàn ông thắc mắc : “Con không hiểu, thưa Thượng Đế!”
“Đơn giản thôi” – Thượng Đế đáp – “Ở Thiên đường, mọi người biết cách đút cho nhau ăn”

Khi mọi người quan tâm đến nhau và biết cách giúp đỡ nhau không có gì là chúng ta không thể làm được.

Thiên đường


Nếu con không bao giờ được nhìn thấy mẹ và bố xuất hiện cùng một lúc nữa, con sẽ thế nào?
-  Vậy là sao hả mẹ? Có phải bố hay mẹ định chơi trốn tìm với con không ạ? Con thích chơi trốn tìm lắm.
Mẹ thở dài: “Con còn bé quá”. Rồi mẹ hôn lên trán con, chúc con ngủ ngon. Con ngủ, nụ cười còn đọng lại trên môi.
***
-  Cô khó chịu vì trông thấy tôi chứ gì? Vậy thì… tôi đi.
-  Anh hiểu lầm rồi. Anh đừng như thế này nữa, được không?
-  Thế cô bảo tôi phải thế nào? Cô bảo tôi đừng lải nhải nữa, hãy đi cho khuất mắt cô chứ gì?
-  Sao anh cố chấp như vậy? Anh nghĩ xem, nếu ngày nào anh cũng uống rượu, về nhà lại hét ầm ĩ  lên thì sẽ thế nào? Anh không nghĩ rằng con của chúng ta sẽ nghe thấy và bị tổn thương ư?
-  Cô lên giọng với tôi đấy hả? Cô đừng tưởng cô học cao hơn tôi, làm ra nhiều tiền thì muốn nói gì tôi cũng được. Tôi làm vướng chân cô, tôi chỉ biết lủi thủi ở nhà. Tôi chẳng là gì cả trong mắt cô, đúng không?
-  Anh nói vậy mà nghe được à? Ngày trước anh đâu có như thế này.
-  Cô hối hận? Hừ, có lẽ chúng ta nên chấm dứt sự mệt mỏi ở đây. Cô hiểu chứ?


Con bàng hoàng. Đến hôm nay con mới biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh con. Con véo vào tay mình, thấy đau. Những gì con thấy, con nghe đều là sự thật. Con tự trách mình bấy lâu nay sao mãi ngủ say đến thế. Mẹ bảo con còn quá nhỏ, quá vô tư. Con sẽ thế nào nếu một ngày con không nhìn thấy bố và mẹ xuất hiện cùng một lúc? Con thu mình lại trong góc phòng. Con sợ.
-  Được, anh muốn đi đâu, tùy anh. Nhưng em sẽ ở với con.
-  Cô có quyền gì mà giữ con của tôi? Cô hãy vui chơi với đám bạn của cô. Con, tôi sẽ nuôi.
-  Không, con sẽ theo em. Nhất định thế.
-  Cô im đi!
“Bốp”. Con thấy bố đánh mẹ. Con òa khóc. Con không biết con đã tới bên mẹ bằng cách nào. Mẹ ôm lấy con. Nước mắt mẹ chảy trên má con, nóng hổi. Bố kéo con ra. Con thấy cánh tay đau nhói. Tim con cũng nhức nhối nữa. Mẹ vùng dậy, giằng con lại. Cả bố và mẹ đều cầm tay con nhưng con không thấy ấm áp và bình yên như trước đây nữa. Con nghĩ con sắp bị chẻ làm đôi... Con nghe loáng thoáng bố và mẹ hét lên câu gì đó…
***
Khi con mở mắt ra, xung quanh toàn một màu trắng toát. Con đang ở đâu đây? Con nghe nói trên thiên đường mọi thứ đều trắng một cách kỳ lạ. Có lẽ nào… Con sẽ không được bố chở đi ăn kem vào mỗi chiều tan học, sẽ không được mẹ áp đôi bàn tay ấm áp lên má nữa. Con nhớ bố mẹ lắm.
-  Anh ơi, bé May tỉnh lại rồi… May à, sao con lại khóc?
-  May tỉnh rồi hả con. Xin lỗi con, bố xin lỗi…
-  Con đang ở đâu vậy? Bố mẹ cũng theo con lên thiên đường đấy à? Vậy thì con không phải ở đây một mình rồi. À mà trên thiên đường có trường học, có kem không hả bố?
-  Con gái ngốc của bố, con đâu có ở trên thiên đường. Con chỉ bị ngất thôi.
-  Thật không bố? Sao con lại bị ngất? Sao con không nhớ là con đã bị ngất nhỉ?
Bố đặt vào tay con sợi dây đeo cổ có gắn bùa hộ mệnh. Bố bảo chính bố đã vô ý cầm phải sợi dây này và kéo mạnh khiến con bị khó thở và ngất đi.
Đã có lần con nghe kể, mẹ rất khó nhọc để sinh ra con. Suốt đêm, nghe tiếng khóc thét vì đau đớn của mẹ, bố lo lắng và đau lòng đến nỗi phờ phạc cả người. Chiếc bùa hộ mệnh được bố đeo vào cổ con ngay khi con ra đời với mong ước con được bình yên mãi mãi.
-  Bố mẹ ơi, nếu có một ngày con không còn nhìn thấy bố mẹ xuất hiện cùng một lúc…
-  Đừng nói thế, May của mẹ, sẽ không có ngày đó nữa đâu.
-  Thật chứ ạ?
-  May của bố, bố mẹ hứa.
Con thấy bố mẹ nhìn nhau, im lặng. Đó không phải là sự im lặng đáng sợ mà là sự im lặng chan chứa tình yêu thương. Con đang ở thiên đường hạnh phúc…

Thức dậy hay là ngủ tiếp đây

Thức dậy hay là ngủ tiếp đây

Mặt trời đang mọc ở đằng tây.
Thiên hạ xôn xao chuyện lạ này.
Ngơ ngác nhìn nhau rồi tự hỏi.
Thức dậy hay là ngủ tiếp đây?

Puskin

Tình yêu và đôi cánh


Ngày xưa có một cô bé sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm cô đi dạo trong rừng thì gặp hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ của chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô chăm sóc chúng bằng cả tình thương của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà.

Một hôm cô bé quên đóng cửa lồng chim, tức thì một con bay ra ngoài, nó bay vòng quanh cô bé như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã, khi con chim bay thật gần cô bé, cô bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó nhọc thoi thóp trong tay cô bé. Bỗng cô bé cảm thấy con chim mềm nhũng trong tay cô bé, hoảng hồn cô bé nhìn lại thì con chim mà cô quý mến đã nhắm mắt. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại trong lồng, chợt cô bé có suy nghĩ nó cần phải được bay lên bầu trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở cửa thả con chim còn lại ra.
Con chim bay một vòng, hai vòng, ba vòng rồi bốn vòng như muốn quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu mà cô chưa từng được nghe trước đó, làm cho cô bé quên hết những phiền muộn trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là hãy giữ chặt lấy nó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì hãy chắp cho nó đôi cánh tự do.

Đọc xong câu chuyện này tôi chợt nhớ đến bài thơ của nhà thô Tố Hữu viết khi ông còn trong tù.
Bài thơ như sau : 

Con chim của tôi

Nó chết rồi, con chim của tôi
Con chim sẻ sẻ mới ra đời
Hôm qua nó hãy còn bay nhảy
Chỉ một ngày giam, đã chết rồi!
.
Tôi muốn cô đơn dịu bớt sầu
Nên tôi yêu nó có gì đâu!
Tình thương vô ý gây nên tội
Tôi đã tù, sao bắt nó tù ?
.
Sao nỡ dù trong giây phút thôi
Bắt con chim nhỏ hận câm lời
Sao không trả nó về mây gió
Cho nó say sưa uống ánh trời ?
.
Tôi dẫu dành cơm mớm nó ăn
Đủ làm sao được: thiếu không gian!
Sao tôi không hiểu, sao không hiểu ?
Để tội tình chưa, nó chết oan!

Tố Hữu

Tô mì của người lạ


Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà. Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền! Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: "Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?". "Nhưng... nhưng cháu không mang theo tiền..." - cô thẹn thùng trả lời. "Được rồi, tôi sẽ đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì". 
Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc. "Có chuyện gì vậy?" - ông chủ quán hỏi. 
"Không có gì. Tại cháu cảm động quá!" - Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.
Tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy, còn mẹ cô...?

 "Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... bả ác độc quá!" - cô bé nói với người bán mì... Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài: "Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, chăm lo cho cô từng miếng ăn,giấc ngủ sao cô lại không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?". 
Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó. "Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì một chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ? 

Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ: "Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con...". Khi bước lên thềm cửa, cô nhìn thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô mừng rỡ nói: "Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng...". Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích với những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hy sinh của họ như chuyện đương nhiên... Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quà quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời. Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng, nhưng... Liệu có bao giờ chúng ta biết quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta chưa?

Kinh nghiệm của người thợ săn quản lý đàn chó



Ngụ ngôn quản lý

Khởi sự

Một chú chó săn chạy khắp cánh đồng dưới chân núi mà không bắt được con thỏ nào. Người chăn dê thấy thế thì cười, trêu chú chó:
- Chú thật bất tài. Con thỏ nhỏ hơn chú bao nhiêu mà còn chạy nhanh hơn. Chó săn đáp:
- Ông không biết mục đích chạy của bọn tôi hoàn toàn khác nhau! Tôi chạy chỉ vì miếng ăn, còn thỏ chạy vì tính mạng!
Thợ săn nghe cuộc trò chuyện của người chăn dê và chú chó, nghĩ bụng: "Con chó này nói đúng. Nếu ta muốn có nhiều thỏ hơn thì phải nghĩ cách khác". Một ý nghĩ lóe lên trong đầu thợ săn. Đó là tia lửa đầu tiên của khoa học quản lý.

Cạnh tranh 

Thế là thợ săn ra chợ mua thêm mấy con chó săn khác. Sau đó, ông ta ra chính sách mới: Hễ con nào bắt được đủ số thỏ sẽ được "trả lương" bằng mấy chiếc xương. Không bắt được thỏ thì không có ăn.
Chiêu mới quả cao tay. Bầy chó tranh nhau săn bắt, đem rất nhiều thỏ về, bởi chẳng con nào muốn thấy chó khác gặm xương, trong khi mình hóp bụng trương mắt ếch.

Công bằng

Được một thời gian, lại có vấn đề xuất hiện. Bầy chó nhận ra: thỏ lớn khó bắt hơn thỏ bé, vậy mà bắt được bất kể thỏ lớn hay thỏ bé thì đều nhận trả công như nhau. Lúc đầu chỉ có một vài con giỏi nhận xét mới chuyên bắt thỏ nhỏ, sau cả đàn đều làm theo.
Thợ săn hỏi:
- Gần đây thỏ bọn bay bắt được càng ngày càng nhỏ, vì sao vậy?
Bầy chó trả lời:
- Thỏ lớn thỏ nhỏ không khác nhau, ai phí công đi bắt thỏ lớn đây?
Sau một thời gian suy nghĩ, thợ săn quyết định không dùng xương để trả cho số lượng thỏ, mà dùng phương pháp đánh giá hiệu quả: cứ một thời gian lại thống kê trọng lượng thỏ của từng con săn về, từ đó trả công theo từng giai đoạn.
Cách quản lý mới của thợ săn lập tức có tác dụng, số thỏ bầy chó săn về tăng cả số lượng lẫn chất lượng. Thợ săn rất đắc ý.

Hậu đãi nhân tài

Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, thợ săn lại thấy số thỏ bầy chó săn về giảm rõ rệt, mà những con chó càng nhiều kinh nghiệm thì lại đem về càng ít thỏ.
Thợ săn hỏi bầy chó. Bầy chó đáp:
- Quãng đời đẹp nhất của bọn tôi đều là cho ông, chủ nhân. Nhưng giờ bọn tôi ngày một già. Khi không bắt được thỏ nữa, ông có còn cho tôi xương không?
Thế là thợ săn thống kê lại toàn bộ số thỏ bắt được của từng con, tiến hành phân tích, đưa ra quy định mới về trả công: Nếu bắt được số thỏ vượt một mức nhất định, chó săn khi về già sẽ được trả số xương nhất định. Bầy chó vui sướng, tất cả lại lao đi săn, cố để hoàn thành nhiệm vụ ông chủ giao. Qua một thời gian, một số chú chó đã hoàn thành chỉ tiêu.

Lưu giữ người giỏi

Một thời gian sau, có một con nói:
- Chúng tôi cố gắng thế mà chỉ được trả mấy khúc xương, mà số thỏ tôi săn được quý gấp bao nhiêu lần xương. Vì sao chúng tôi không bắt thỏ cho chính mình nhỉ?
Thế là có mấy chú chó bỏ thợ săn, tự mình lập xưởng bắt thỏ.
Vậy theo bạn người thợ săn phải làm gì để bầy chó không lập xưởng bắt thỏ?
Câu trả lời hồi sau sẽ rõ!
Trích “ Tam @ Quốc”

Ước mơ

Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hóa. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?".

Đêm đó, cậu bé đã viết bảy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.

Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo.

Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy "Đến gặp tôi sau giờ học".

Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:

- Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?

- Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?

Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.

- Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.

Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình:

- Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.

***

Nhiều năm trôi qua, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến một trang trại rộng 200 mẫu để cắm trại. Thật tình cờ, hai thầy trò đã gặp nhau. Cầm tay, thầy nói:

- Này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó.

Nghe thầy nói thế, cậu bé nay đã là ông chủ vội đáp:

- Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời

Người Mỹ dạy bài học 'Cô bé lọ lem' như thế nào?


Tôi nghĩ rằng mình đã hiểu hết ý nghĩa của câu chuyện nổi tiếng này nhưng thực ra không phải cho đến khi tôi đọc được bài viết này. Chúng ta vẫn thường nghĩ hay đúng hơn được giáo dục rằng mẹ kế (dì ghẻ) là hiện thân của sự xấu xa, độc ác nhưng thực ra không hẳn thế. Một bài giảng với cái nhìn đa chiều đã để lại nhiều suy ngẫm về cách chúng ta được giáo dục...
 
Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.
Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.
Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?
Học sinh (HS): Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.
Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?
HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm.
Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy.

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.
Thầy: Vì sao thế?
HS: Vì... vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.
Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?
HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.
Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?
HS: Đúng ạ.
Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?
HS: Không ạ.
Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?
HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.
Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?
HS: Chính là Cinderella ạ.
Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella không biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?
HS: Phải biết yêu chính mình ạ.
Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?
HS: Đúng ạ, đúng ạ!
Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?
HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.
Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?
Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.
Thời Hàn Băng (nhà báo Trung Quốc)

Lý do cho một tình yêu


Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
-    Tại sao anh yêu em?
-    Sao em lại hỏi như thế, làm sao mà anh tìm được lí do chứ! - chàng trai trả lời
-    Không có lí do gì tức là anh không yêu em.
-    Em không thể suy diễn như thế được.
-    Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy.
-   Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.

Cô gái cảm thấy rất hài lòng.

Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cô vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình:
Chào em yêu !
Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu. Vậy thì anh không thể yêu em.
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải lí do giúp anh có thể yêu em.

Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó, than vãn.
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em nữa.
Đấy em, chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần lí do nào nữa không em yêu?
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lí do nào nữa. Còn các bạn có bao giờ hỏi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lí do đâu bạn ạ…

Tờ hóa đơn của mẹ


Peter là con trai của một chủ cửa hàng bách hóa nhỏ đầu phố. Cậu thường đến cửa hàng của mẹ chơi. Mỗi ngày, cửa hàng đều có không ít những hóa đơn trả tiền hoặc thu tiền hàng cần thanh toán hoặc chuyển đến khách hàng. Peter thường được mẹ giao nhiệm vụ đem những hóa đơn đó đến bưu điện để gửi. Dần dần, việc này khiến cậu cảm thấy dường như mình cũng đã trở thành một nhà kinh doanh nhỏ.

Ngày kia, Peter nghĩ: mình cũng cần viết một hóa đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những khoản mà mẹ phải trả cho mình về những gì mà mình đã giúp mẹ mỗi ngày.
Sáng hôm sau, mẹ cậu nhận được hóa đơn đó ghi rõ :
"Mẹ cần thanh toán cho con trai Peter những khoản như sau:
-   Vận chuyển đồ dùng về nhà: 2 đồng
-   Đem thư đến bưu điện gửi:1 đồng
-   Giúp người lớn dọn dẹp vườn hoa: 2 đồng
-   Cả tuần lễ con đều ngoan ngoãn và nghe lời: 1 đồng
Tổng cộng: 6 đồng "
Mẹ Peter xem hóa đơn và không nói gì cả .

Đến bữa tối , Peter phát hiện dưới khay ăn của mình 6 đồng tiền công. Cậu rất vui, nhưng vừa định bỏ tiền vào túi thì thấy kèm theo một hóa đơn thu tiền khác mà tên người nhận lại là cậu. Peter rất ngạc nhiên. Peter cần thanh toán cho mẹ những khoản sau :
-   Sống 10 năm hạnh phúc trong ngôi nhà của mẹ: 0 đồng
-   Khoản chi phí cho việc sinh hoạt ăn uống trong 10 năm: 0 đồng
-   Khoản tiền mẹ chăm sóc Peter mỗi khi đau bệnh: 0 đồng
-   Từ đó đến nay Peter luôn có một người mẹ thương yêu và chăm sóc: 0 đồng
Tổng cộng: 0 đồng .
Peter đọc đi đọc lại tờ hóa đơn. Cậu hối hận đến đỏ cả mặt. Lát sau, Peter đến bên mẹ và rúc đầu vào lòng mẹ, nhè nhẹ bỏ 6 đồng tiền vào túi mẹ.

Sự kỳ diệu của ngôn từ

Do you know what is family?
FAMILY
Father And Mother, I  Love You


Why does a woman want to have a HUSBAND? Because:
HHousing
U—Understanding
S—Sharing
B—Buying (Bank)

A—and
N—Never
D—Demanding


Why does a man want to have a WIFE? Because:
W—Washing
I—Ironing
F—Food
E—Entertainment

Do you know that a simple “HELLO” can be a sweet one?
Especially from our loved ones.  The word HELLO means:
H=How are you?
E=Everything all right?
L=Like to hear from you.
L=Love to see you soon!
O=Obviously, I miss you ….. so, HELLO! Good day!

Hai hạt mầm


Có hai hạt mầm nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ. Hạt mầm thứ nhất nói: “Tôi muốn lớn lên. Tôi muốn bén rễ sâu xuống lòng đất và đâm chồi nảy lộc xuyên qua lớp đất cứng phía trên. Tôi muốn nở ra những cánh hoa dịu dàng như dấu hiệu chào đón mùa xuân. Tôi muốn cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời tỏa trên gương mặt tôi và thưởng thức những giọt sương mai đọng trên những cánh hoa của tôi”. Và rồi hạt mầm mọc lên.

Hạt mầm thứ hai bảo :“Tôi sợ lắm. Nếu bén những nhánh rễ vào lòng đất sâu bên dưới, tôi không biết sẽ gặp phải điều gì nơi tối tăm đó. Nếu tôi xuyên qua lớp đất cứng phía trên, có thể tôi sẽ làm hỏng những chồi non mỏng manh của mình. Và giả như chồi non của tôi có mọc lên, đám ốc sên sẽ kéo đến và nuốt ngay lấy chúng. Một ngày nào đó, nếu những bông hoa của tôi có thể nở ra được thì bọn trẻ con cũng sẽ vặt lấy. Không, tốt hơn hết là tôi nên nằm ở đây cho đến khi cảm thấy thật an toàn đã”. Và rồi hạt mầm chờ đợi.

 Một buổi sáng mùa xuân, một chú gà đi loanh quanh đào bới tìm thức ăn, thấy hạt mầm lạc lõng ấy bèn mổ ngay lập tức.

Cuộc sống


Trước một tòa nhà nọ, có một cậu bé bị mù ngồi đó với chiếc mũ phía trước và một tấm bảng ghi:
“Tôi bị mù, xin mọi người hãy rũ lòng thương mà giúp đỡ tôi”.

Trong chiếc mũ của cậu bé chỉ có vài xu. Bỗng một người đàn ông đi ngang qua, ông đã lấy một vài đồng xu từ chiếc ví của mình và bỏ chúng vào chiếc mũ của cậu bé. Sau đó, ông cầm tấm bảng lên, chùi hết dòng chữ và viết lại một tấm bảng khác. Rồi ông đặt tấm bảng trở lại chỗ cũ để mọi người đi ngang qua sẽ dễ dàng nhìn thấy dòng chữ mới này.

Chẳng mấy chốc, chiếc mũ của cậu bé bỗng đầy tiền. Người nào đi ngang qua cũng ghé vào cho cậu vài đồng. Buổi chiều hôm đó, người đàn ông đã ghi lại tấm bảng đến để xem mọi việc như thế nào. Cậu bé nhận ra những bước chân của ông liền hỏi :”Chú là người đã viết lại tấm bảng cho cháu vào sáng nay phải không? Chú đã viết gì thế?”

Người đàn ông nói: “Chú chỉ viết sự thật. Chú chỉ viết lại những gì cháu viết nhưng theo một cách khác!”
Người đàn ông đó đã viết: “Hôm nay là một ngày thật đẹp, nhưng tôi không thể thấy điều đó được”.

Bạn nghĩ tấm bảng đầu tiên và tấm bảng thứ hai đều có nội dung giống nhau?
Tất nhiên, cả hai tấm bảng đều nói cho mọi người biết rằng cậu bé bị mù. Nhưng tấm bảng đầu tiên chỉ nói một cách đơn giản là cậu bé bị mù. Còn tấm bảng thứ hai nói với mọi người rằng họ rất may mắn khi nhìn thấy được cuộc sống hôm nay thật đẹp. Và tấm bảng thứ hai đã mang lại hiệu quả cao hơn.

Bài học từ câu chuyện:
-         Hãy cảm ơn những gì bạn đang có.
-         Hãy biết sáng tạo và đổi mới.
-         Hãy sống hết mình, đừng bao giờ hối tiếc. Khi cuộc sống làm cho bạn có 100 lý do để khóc, thì cuộc sống cũng sẽ mang lại cho bạn 1000 lý do để cười.
-         Cuộc sống thật tuyệt vời nếu bạn biết cách sống như thế nào. Mỗi ngày có đẹp hay không thì đều tùy thuộc vào bạn.

"Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương"

Chữ tín người thợ khóa


Ở làng nọ có một người thợ sửa khóa, người thợ khoá ấy cả đời không biết đã sửa bao nhiêu ổ khoá, tay nghề rất điêu luyện, giá cả lại phải chăng, ai ai cũng quí mến.
 Điều đáng nói là bụng dạ ông rất ngay thẳng, mỗi lần sửa khoá xong, ông đều cho người khác biết tên tuổi và chỗ ở của mình, bảo rằng: "Nếu sau này nhà anh bị trộm, mà tên trộm chỉ dùng chìa khoá mở cửa nhà, thì anh cứ tìm đến tôi!".
Người thợ sửa khoá ngày một cao tuổi, không muốn nghề mình bị thất truyền nên có ý tìm học trò để truyền lại. Rất nhiều người tìm đến xin học nhưng ông chỉ chọn được hai thanh niên trẻ tuổi.
 Sau một thời gian, hai chàng trai trẻ đã học được không ít kiến thức, nhưng ông vẫn chưa truyền bí quyết nghề nghiệp cho ai. Chỉ có thể truyền nghề cho một người mà thôi, ông bèn quyết định dùng hình thức thi cử để chọn.
 Người thợ sửa khoá chuẩn bị sẵn hai cái tủ sắt, lần lượt đặt vào hai căn phòng, rồi bảo hai học trò tự đi mở, ai mở trong thời gian ngắn nhất sẽ là người chiến thắng. Chỉ trong vòng mười phút, cậu học trò lớn tuổi hơn đã mở toang được tủ.
 Người học trò thứ hai hơn nửa tiếng sau mới thở phào dừng tay. Ai cũng cho rằng chiến thắng tất nhiên sẽ thuộc về người thứ nhất.
 Lúc bấy giờ, người thầy mới hỏi cậu học trò thứ nhất: "Trong tủ có những gì?" Cậu ta hớn hở trả lời: "Thưa thầy, trong tủ có rất nhiều tiền, toàn giấy bạc một trăm nghìn". Ông cũng lặp lại câu hỏi đó với cậu học trò thứ hai. Cậu ta im lặng hồi lâu rồi e dè đáp: "Thưa thầy, con đã không nhìn vào trong tủ, con chỉ mở khoá theo lời thầy dặn mà thôi".
 Người thầy rất vui, trịnh trọng tuyên bố ông sẽ chính thức tiếp nhận và truyền nghề lại cho câu học trò thứ hai. Anh kia tỏ vẻ không phục, mọi người cũng không hiểu vì sao. Người thợ sửa khoá ôn tồn bảo:
 "Bất cứ nghề nào cũng cần có chữ “tín”, đặc biệt là nghề của chúng tôi, càng phải nhận thức đúng về đạo đức nghề nghiệp. Tôi nhận học trò để truyền nghề sửa khoá, cái nghề đòi hỏi trong tâm người thợ chỉ chú trọng đến việc sửa khoá mà không hề nghĩ đến thứ khác, nhìn thấy của cải trong tủ vẫn xem như không thấy. Nếu không, tâm có tà ý, tất nảy lòng tham, có chìa khoá rồi mở cửa vào nhà hay mở tủ sắt lấy tiền dễ như trở bàn tay, cuối cùng hoá ra chỉ hại người hại mình mà thôi. Đối với thợ sửa khoá chúng tôi, trong tim mỗi người đều có một ổ khoá không bao giờ mở cả.

 KHÔNG  TÍN,  KHÔNG  ĐỨC,  CHỈ  CÓ  TAY  NGHỀ  KHÔNG THÔI, CHẲNG NHỮNG KHÔNG TẠO NÊN THÀNH QUẢ, MÀ CÒN CÓ THỂ SA VÀO TAI HOẠ KHÔN LƯỜNG.

Mar 27, 2011

Con vẹt xanh


Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt... Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà... Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: Con trai ơi... đã quên mẹ rồi sao... Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.


Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan... Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng: Con ơi, mẹ nhớ con lắm...! Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm...! Lần này con về mang cho mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt tiền lắm, con đã nuôi dạy nó lâu... Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ bảo: Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày... Anh bảo: Mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng.
Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một bóng. Con Vẹt Xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm... Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ... Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé... Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều. Bà thương quý Con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.
Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về... Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng.Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: Con ơi, mẹ nhớ con lắm... Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ! Choàng tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không... Mẹ nhớ con lắm... vẫn từ như rất gần đây đấy vọng đến... Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá. Anh nhận ra Con Vẹt Xanh đang đậu trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm... Con Vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Lưu Tư Kinh ôm con Vẹt vào ngực mình nức nở: Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng...
Ôi! Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả Vẹt Xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của Bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà với anh ấy...

Chú mèo không có miệng


Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần... Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.

Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.
Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:
-   Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?
Cô bé lại òa lên tức tưởi:
-   Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói!
-   Vậy ông sẽ nghe cháu!
Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.
Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.
Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẻ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ...
***
Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đá mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.
Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng - Chú mèo hiện nay đã mang hiệu "Hello Kitty" (bạn đã bao giờ để ý mèo Hello Kitty không hề có miệng?) - chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.
Tôi không biết "sự tích" Hello Kitty này có thật hay không. Tôi cũng không phải nhà quảng cáo cho thương hiệu ấy. Tôi chỉ biết mỗi lần nhìn hình chú mèo Hello Kitty là một lần tôi được nhắc nhở phải biết lắng nghe người khác - thực sự lắng nghe.

Chiếc mặt nạ


Ngày xưa có 1 ông vua rất độc ác , ông ko hiểu được lòng dân cũng như quan quân trong triều. Trong 1 thời gian dài ông phải đích thân cầm quân đi đánh dẹp những cuộc nổi loạn chống lại mình. Cho đến 1 buổi sáng thức dậy, ông cảm thấy mệt mỏi và nỗi cô đơn xâm chiếm cùng cực tâm hồn. Là 1 bậc đế vương nhưng ông ko thể thấy hạnh phúc, đi đến đâu cũng chỉ có ánh mắt oán hận dõi theo. Ông ao ước có 1 cuộc sống yên bình trong việc trị vì dân chúng như những vị vua khác. Tuyệt vọng nhà vua cho gọi pháp sư của vương quốc đến. Sau khi nghe tâm tư của nhà vua, pháp sư tâu:

- "Thần có thể giúp bệ hạ , nhưng bệ hạ phải chuẩn bị tinh thần làm theo mọi hướng dẫn của thần".

Nhà vua đồng ý. Pháp sư thưa:

- "Xin bệ hạ cho thần ba ngày để chuẩn bị, thần sẽ dân lên bệ hạ 1 món quà!"

Ba ngày trôi qua, đúng như lời giao hẹn, pháp sư dân lên vua 1 chiếc mặt nạ.
Chiếc mặt nạ giống y như khuôn mặt của nhà vua, duy nhất chỉ có 1 sự khác biệt: đường nét trên chiếc mặt nạ lại tươi vui, hoà nhã khác hẳn với khuôn mặt của nhà vua lúc nào cũng nghiêm nghị cau có của ông. Nhà vua tỏ ra ko hài lòng:

- "Ta ko thể đeo chiếc mặt nạ này được. Chiếc mặt nạ này ko phải là khuôn mặt thật của ta, sẽ ko có ai nhận ra ta nữa! Ta sẽ bị chôn vùi và dân chúng sẽ giữ mãi lòng oán hận đối với ta."

Vị pháp sư ôn tồn:

- "Nếu bệ hạ muốn thần giúp bệ hạ phải luôn đeo chiếc mặt nạ này."

Nhà vua miễn cưỡng đồng ý. Đúng như lời vị pháp sư từ khi đeo chiếc mặt nạ với những nét phúc hậu, nhà vua dần nhận được sự yêu mến lẫn kính trọng của triều đình và thần dân. Nhận thấy điều đó nhà vua rất hài lòng và dần cách cai trị của ông cũng có những chuyển biến tích cực. Ông đã quan tâm đời sống của nhân dân, biết lắng nghe nguyện vọng của họ và giảm hẳn việc binh đao. Chẳng bao lâu đất nước trở nên thịnh trị. Nhưng sâu thẳm trong nhà vua cũng có nỗi buồn phiền. Ông cảm thấy mình vẫn chưa được nhìn nhận như chính con người mình. Ông nghĩ tất cả những điều ông đạt được là nhờ chiếc mặt nạ phép thuật mà thôi! Trước đây ông cũng mong muốn tạo 1 đất nước thanh bình nhưng không tài nào có được! Vương quốc càng an lạc thái bình, dân chúng càng yêu quý tôn thờ nhà vua, nỗi khổ càng xâm chiếm tâm hồn ông. Nhà vua ko thôi dằn vặt và cuối cùng ông quyết định mời vị pháp sư đến và nói:

-" Ta rất cám ơn ngươi đã cho ta sự thay đổi nhờ đó mà cả vương quốc có ngày hôm nay. Nhưng ta cảm thấy ko thể tiếp tục lừa mọi người ....Ta quyết định sẽ ko mang chiếc mặt nạ này nữa."

Nhận thấy những thay đổi tích cực trong tính cách của nhà vua suốt thời gian qua, vị pháp sư đồng ý với quyết định ấy. Nhà vua đứng trước gương, ngại ngùng chờ vị pháp sư từ từ tháo bỏ chiếc mặt nạ ra - chiếc mặt nạ mà từ nó, vương quốc cũng như nội tâm của ông đã có những biến đổi tốt hơn. Có phần lúng túng khi biết rằng giờ đây ông phải mở to mắt ra để nhận lại bộ mặt thật của mình. Nhưng ngạc nhiên thay, nhà vua ko thấy gương mặt cũ của mình mà thay vào đó là 1 khuôn mặt tươi sáng thậm chí còn tươi hơn cả chiếc mặt nạ kia! Nhà vua cảm thấy hạnh phúc khi hiểu ra 1 điều kì diệu:

Vẻ đẹp tâm hồn sẽ mãi là hình mẫu để tạo nên nét đẹp bên ngoài gương mặt; và chiếc mặt nạ, dù có tuyệt vời đến mấy cũng chỉ là tạm thời thôi. Không ai có thể sống mãi với chiếc mặt nạ của mình, chỉ có vẻ đẹp tâm hồn thật sự mới có thể làm nên hình ảnh đẹp nhất và bền nhất.

Chiếc bát gỗ


Có một người đàn ông già ốm yếu chuyển đến sống cùng với người con trai, con dâu và một cháu trai bốn tuổi. Ông đã quá già nên bàn tay ông run run, mắt thì mờ và những bước đi loạng choạng.
 Một hôm cả nhà cùng nhau ăn bữa tối nhưng bàn tay người cha già run rẩy nên rất khó khăn trong việc ăn uống, ông đã làm rơi vãi thức ăn xuống sàn. Khi ông cố cầm lấy chiếc cốc thì sữa lại sóng sánh ra khăn trải bàn.

 Người con trai và người con dâu bắt đầu trở nên khó chịu với tình trạng bừa bộn của ông. Người con trai bèn nói với vợ: "Chúng ta phải làm cái gì đó cho cha, tôi chịu đựng quá đủ những thứ như sữa tràn ra ngoài, tiếng loảng xoảng trong ăn uống và thức ăn rơi xuống sàn rồi". Thế rồi vợ chồng người con liền để một chiếc bàn nhỏ ở góc nhà.
 Vậy là từ đó người cha già ăn một mình ở chiếc bàn nhỏ trong khi cả nhà vui vẻ bên chiếc bàn lớn. Ông lại làm vỡ chiếc đĩa của mình mấy lần và người con lại chuyển cho ông sang chiếc bát gỗ để đựng thức ăn. Họ chỉ nhìn lướt qua ông rồi lại vui vẻ trò chuyện với nhau, mặc cho những giọt nước mắt ứ đọng trong đôi mắt người cha khi ông ngồi ăn một mình. Thỉnh thoảng họ lại càu nhàu khiển trách ông mỗi lần ông làm rơi thìa hay thức ăn ra ngoài. Chỉ riêng đứa con trai bốn tuổi của họ thì im lặng theo dõi tất cả.
 Vào một buổi tối trước bữa ăn, người cha chú ý đứa con nhỏ của mình đang nghịch những mảnh gỗ trên sàn. Anh ta ấu yếm hỏi đứa trẻ:
 - Con đang làm gì vậy?
 Đứa trẻ mỉm cười trả lời:
 - Con đang làm những chiếc bát gỗ nhỏ để cha mẹ đựng thức ăn khi sau này cha mẹ về già.
 Đứa trẻ tiếp tục mỉm cười nhìn cha rồi nhanh chóng quay trở lại công việc dở dang của nó. Câu trả lời của đứa trẻ khiến bố mẹ nó sững sờ.
 Nước mắt bắt đầu lăn trên má họ. Mặc dù không có một lời nào được thốt ra nhưng họ biết họ cần phải làm gì. Bữa tối hôm đó người chồng cầm lấy bàn tay của ông cụ và dịu dàng dắt ông ra bàn ăn cùng mọi người.
 Từ đó người cha già lại bắt đầu cùng ngồi ăn với con cái và đứa cháu nhỏ. Vợ chồng người con cũng không còn để ý đến những chuyện như chiếc thìa bị rơi, sữa đổ ra ngoài hay chiếc khăn trải bàn bị bẩn nữa.
 Trẻ con có những cảm nhận rất ngây thơ nhưng lại đáng chú ý cho chúng ta học hỏi. Chúng quan sát bằng mắt, chúng lắng nghe bằng đôi tai và tư duy của chúng được hình thành khi tiếp nhận những thông điệp từ người lớn.
 Nếu chúng nhìn thấy chúng ta đang cố gắng tạo dựng một bầu không khí gia đình ấm ấp và đầy yêu thương cho những thành viên trong nhà, chúng sẽ học theo thái độ đó cho cuộc sống của chúng khi lớn lên. Các bậc cha mẹ nên biết rằng từng cử chỉ nhỏ bé thôi cũng sẽ tạo nên nhân cách tương lai của đứa trẻ.
 Hãy bắt đầu xây dựng cho trẻ từ những viên gạch nhỏ của yêu thương ngay từ bây giờ, ngay ngày hôm nay và mỗi ngày đều như vậy.

Chiếc hộp tình yêu

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình bỏ qua...

Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.
Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".
Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.
Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.
 Suy ngẫm :
Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.